Sunday, December 11, 2016

Tóm lược “Âu-Á-Sự-1” qua các diển biến 1920-2020

Thời triều đại lảnh đạo của Averell Harriman 1920-1960 và từ thời gian chuyển tiếp (1960-2015) từ cục bột mà ai cũng tưởng sẽ nắn thành cái “bánh bao” nhưng sau cùng thành ổ “bánh Mì” (1969 giai đoạn rút quân trong danh dự thi hành axiom-3 sau khi hoàn tất axiom-2 là “trả đủa” do vụ William Colby ngụy tạo Tonkin incedent 1964) cho thế hệ-2 George H W Bush (Bush-Cha lên ngôi) song hành học hỏi bàn giao từ thế hệ già Harriman qua thời gian bàn giao đầy khó khăn từ 1960-1969, đánh dấu mốc hoàn tất axiom-1 và đi đến giai đoạn chuyển giao Sàigòn cho Hà Nội thống nhứt trong cái thế “Bênh Kẻ Mạnh” thể hiện hoả mù bằng đơn đặt hàng “Khi đồng minh tháo chạy” do Nguyễn Tiến Hưng phóng tác. Nhưng thật ra Mỹ đã rút quân 27/1/1973 thì có chiến đấu đâu mà thua với ăn? Mà đánh cho Mỹ cút ngụy nhào!? Mà tác giả cho là “Bửa ăn bị buộc phải bỏ mứa” và sẽ xực lại 1995 qua đòn phép chính trị “Chất Da Cam # MIA”
Thời gian rối rắm nhứt mà Harriman huyền biến VN từ cục bột nắn thành hình thù ổ bánh Mì giao Bush-Cha 1969 đưa vào lò nướng coi như xong.
Nếu chiến hửu là nhà thiên văn học thì làm sao vận dụng giữ được bầu trời nước Mỹ luôn trong xanh chỉ có đám mây vẩy cá Cirrus bất động trên cao xanh nhìn xuống. Có nghĩa những vùng xa vịu vợi cách nơi đây phải đầy mây bảo sóng gió. Muốn vậy chúng ta (nhà tài phiệt) phải ra tay bỏ vốn đầu tư trước là dẩm lên xác chết đồng loại như những loài thú hoang dã tranh đua mạnh được yếu thua mà sống, như những sinh vật đã hằng trải qua bao nhiêu lần tận thê ! Nếu phải tàn ác để giành sự sống theo thiên nhiên của các loại động vật tự tìm cách sanh tồn.
Không biết may hay không may thay cho nước Mỹ nhờ chủ đạo qua món hàng giết người (War Industried Board) mà tránh được sự tàn phá của 2 trận thế chiến nên nước Mỹ trở nên giàu có. Dương cao ngọn cờ dân chủ và tự do nên nước Mỹ là biểu tượng mơ ước của loài người khắp hành tinh nhất là những con người đang là nạn nhân oằn oại dưới sự cai trị tàn ác của chủ nghĩa cộng sản mà Harriman mượn gió CS để bẻ Măng. Nước Mỹ trở thành 1 nước vĩ đại, là siêu cường lãnh đạo thế giới tự do qua “Một thế giới Mới an lành trật tự” (The New World Order) nhưng:
Diển biến màn nước Mỹ sau các thế chiến còn lại “Á-Sự-1” (1945-2020 sau hội nghị Yalta Conference)
Ngày 14/6/2011 Văn Khố Quốc Gia của Bộ Quốc Phòng cho giải mật 7000 trang hồ sơ tài liệu liên quan đến Việt Nam và Đài Loan trước ngày 30-4-1975. Sau đó, Văn Khố An Ninh Quốc Gia còn công bố thêm 28.000 trang tài liệu khác đã cho chúng ta biết: Ngày 10-7-1971 cựu Hạ sĩ tình báo của sư đoàn 84 tên là Henry Kissinger gốc người Do Thái và là cố vấn an ninh quốc gia của Hoa Kỳ thời bấy giờ bàn với thủ tướng Chu Ân Lai khi y đến Trung Cộng
Kissinger: “Điều chúng tôi yêu cầu là một khoảng thời gian chuyển tiếp giữa sự rút quân và diễn biến chính trị. Không phải là để chúng tôi có thể trở vào lại [Việt Nam], nhưng chúng tôi có thể để cho dân tộc Việt Nam và dân tộc các nơi khác ở Đông Dương tự quyết định lấy số phận của họ… Hôm qua, tôi đã thưa với Thủ tướng, và tôi muốn nhắc lại rằng, nếu sau khi quân đội Mỹ rút lui hoàn toàn, mà các dân tộc Đông Dương thay đổi chính quyền của họ, Hoa Kỳ sẽ không can thiệp.” (Có nghĩa công cụ gián tiếp của Mỹ là Hà Nội sẽ vi phạm hiệp định hoà bình Paris là chiếm miền nam và Cambodia với 700 triệu tấn vũ khí do Liên Xô cung cấp bằng dollar Mỹ trả cho công nhân LX trước rồi 16 tấn vàng VNCH và 20 tấn Vàng Hà Nội nhập chung lại trả sau… Thế là Hà Nội được Richard Helms ngầm bảo phải vi phạm hiệp định Paris thống nhứt VN dùm Mỹ cho đến ngày Sỉ quan trực thứ 44 qua trang bị tư tưởng Mỹ qua đại học Fulbright với móng vuốt Mỹ để đương đầu với TQ (Hạ csLX trước rồi tới phiên 2 em csVN + csTQ sau)
 Những trang tài liệu này đã xác định được một điều mà trước đó cả thế giới đã biết: Nước Mỹ là một nước siêu cướng số 1 đứng đầu thế giới tự do đã bán đứng 2 đồng minh thân thiết của mình là VNCH và Đài Loan để đổi lấy sự hòa hoản của Trung Cộng và để cho các tập đoàn tư bản tài chánh Mỹ chiếm lĩnh thị trường béo bở trên 1 tỷ dân đang thất nghiệp vì đại nạn hồng vệ binh. Biến tài nguyên và khai thác nhân lực rẻ mạc cho hang tiêu dùng 99 Cents cho đến khi nào Secret Society cảm thấy toàn lảnh thổ TQ bao trùm màn sương khói CO2 và người dân sắp sửa nghẹt thở thì đến thời điểm decent interval chia TQ ra nhiều nước như Nga cho nó công bằng với dấu hiệu chính quyền TQ cho lịnh các nhà máy ngưng chạy 1 tuần để người dân thở là báo hiệu đến móc thời gian decent interval sự sụp đổ của TQ.
Ngày nay Trung Quốc đã mạnh lên, không chấp nhận phán quyết của tòa trọng tài thường trực, xem thường những hàng không mẫu hạm của quân đội Mỹ đang tuần tra Biển Đông, đang nhe răng đòi dùng bạo lực chiếm hết Biển Đông và tìm đủ mọi mưu kế hất nước Mỹ xuống để giành quyền lãnh đạo thế giới theo đúng kịch bản siêu chiến lược gia Harriman ước tính...thế là đương nhiên vào cái bẫy đã giăng ra từ tu chính án “Cooper-Church” hoàng Sa 1974 và Operation Eagle Pull 1975.
Theo dự mưu, nay mai nếu có chiến tranh Mỹ-Trung xảy ra trên Biển Đông mà VN châm lửa. Con em nước Mỹ bị chìm xuống biển sâu, nước Mỹ sẽ bắt đầu hiểu nghĩa câu nói “Dưỡng Hổ Là Di Họa” hay “nuôi ong tay áo”, trong khi Bonesmen vổ tay cho là diệu kế đã để Kissinger đại diện Nhóm tài phiệt WIB, điều khiển làm cho nước Mỹ trở thành một nước vĩ đại như TT Donald Trump đang lên ngôi là do soạn giả Harriman ước tính.
Nước Mỹ hiện đang xoay trục sang Châu Á, trong thế cực mạnh đúng trên trục lộ trình “roll back” (2010-2020)  và cái tuyệt vời là dù đã phản bội 2 đồng minh VNCH và Đài Loan nhưng cũng được 2 nước nầy nhiệt liệt theo Mỹ không oán hận… vì Mỹ đem lại 2 lá cờ dân tộc của họ sẽ phất phới trên thủ đô Bắc Kinh và Hà Nội như tại Nga lá cờ tượng trưng dân tộc Nga đang phất phới trên Điện Cẩm Linh thay cho lá cờ máu nhuộm đỏ máu của chính dân tộc mình.
Văn Khố Quốc Gia của Bộ Quốc Phòng và Văn Khố An Ninh Quốc Gia của Hoa Kỳ đều bị Secret Society chặn lại và yêu cầu chỉ giải mật thêm những tài liệu liên quan đến hoạt động của các nhân vật chính quyền và dấu tên Averell Harriman, Prescott Bush …khi quá cố để người đời tha cho không chữi nên hậu thế không thể biết được những gì y gây thêm cho nước Mỹ về sau năm 1975.
Không có Bonesmen thì nước Mỹ vẫn còn 7 người triệu phú Do Thái khác, phần đông đều giấu kín thân phận và gốc gác, đang kết nối với nhau thành tập đoàn tư bản tài chánh Mỹ gốc Do Thái, nắm hết tài chánh, truyền thông, quốc hội, và nhất là đang nắm những cơ quan nghiên cứu chính sách của nước Mỹ, đang dùng nước Mỹ hỗ trợ cho nước cố hương Do Thái chống lại thế giới Hồi Giáo gây nên làn sóng thù hận và bài Mỹ khắp Trung Đông. Và ngày nay Họ đang nhắm vào VN là nước Do Thái phương đông đang làm trách vụ như nước Do Thái phương Tây. Thế thì đừng bảo tại sao nước VN đang đứng hạng Chót mà trở nên sừng sỏ nhứt Vùng Đông Nam Á?
Biến cố 9-11 tòa tháp đôi ở New York bị đánh sụp vẫn chưa thức tỉnh được nước Mỹ là vì ai hiểu nổi chính quyền Bush đã tạo dựng để gây chiến cho quyền lợi Bonesmen/WIB (War Industries Board) , mà lại là cơ hội và lý do cho tập đoàn tư bản tài chánh Mỹ gốc Do thái sử dụng quân đội Mỹ quậy nát Trung Đông, trước là tạo cơ hội bán thêm vũ khí kiếm tiền sau là bảo vệ quốc gia cố hương Do Thái nhỏ bé làm cho nước Mỹ lún sâu vào xung đột của hai hệ phái Sunni và Shitte của Hồi giáo, một loại xung đột tôn giáo đã kéo dài hơn ngàn năm không thể giải quyết được. Xin thông cảm vì bầu khí quyển không thể TỊNH được?
Người Do Thái giữ chức vụ cao nhất trong ngành hành pháp của nước Mỹ là phó tổng thống Richard Cheney dưới thời tổng thống George Walker Bush (Bush-Con 2001-2009). Âm thanh của cái tên Cheney nghe giống cái tên ” Khayney” một cái tên thông thường của người Do Thái hệ phái Yiddish di cư từ Stockholm cũng đủ nói lên gốc gác Do Thái dù ông ta có phủ nhận. Ông này là một con diều hâu là kiến trúc sư như việc đưa quân đội Mỹ đánh chiếm Iraq, ông còn muốn quân đội Mỹ tấn công Iran và oanh tạc mạnh ở Syria.
Nước Mỹ tham chiến một lúc ở hai mặt trận Afganistan và Iraq. Quân đội Mỹ bắn hết bom đạn trong kho dự trữ. Chính quyền Mỹ xài hết tiền để dành trong ngân khố và còn thâm nợ thêm 15.000 tỷ đô. Con em nước Mỹ đổ máu khắp Trung Đông. Chỉ riêng công ty cung cấp trang thiết bị cho quân đội Mỹ Halliburton của ông Richard Cheney thu lợi được 39.5 tỷ Đô la sau khi kết tính hoạt động của công ty ở cuộc chiến tại Iraq (!).
Cả Châu Âu và nước Mỹ đang lo sợ và đối phó những cuộc tấn công khủng bố của ISIS, một đội quân do nước Mỹ thành lập trong chiến tranh Iraq, nhưng coi mòi khó ngăn cản được. Nay mai nếu ISIS trưởng thành, bùng lên tạo ra thế chiến thứ III và chiếm hết Châu Âu như Nostradamus đã từng tiên tri.
Tất cả đều được tác giả nêu lên ở bài trên là làm cách nào bầu trời nước Mỹ luôn luôn trong xanh dưới đám mây vải cá Cirrus trên cao bất động nhìn xuống khắp nước Mỹ trong không khí thăng bằng thiếu tính cách nhiểu loạn ngoại trừ xa hơn nước Mỹ.
Các thầy bàn ở Phương Tây đều cho rằng “Threeworldwar is inevitable” (thế chiến thứ III là không thể tránh được) trong đó có thêm hai vấn nạn mới nảy sinh là Trung Cộng và ISIS, hai vấn nạn này đều do nước Mỹ tạo ra nhưng nhìn sâu hơn thì do những tên Do Thái nắm chức vụ to lớn trong chính quyền Mỹ vì quyền lợi cá nhân, quyền lợi cộng đồng Do Thái, quyền lợi nước cố hương Do Thái thực hiện chứ không phải là do nước Mỹ.
Hitler đã nhìn ra mối họa Do Thái nên y đã lập chính sách diệt chủng sắc dân Do Thái trong thế chiến thứ II. Nước Mỹ trọng sinh mạng con người, tạo cơ hội cho mọi người vươn cao nên đã bị sắc dân khôn ngoan nhất thế giới này điều khiển được nước Mỹ làm cho nước Mỹ trở nên giàu mạnh mà ai ai cũng muốn trở thành công dân Mỹ. Người ta hay chữi Mỹ nhưng rất thích dollar. Một người Mỹ theo phong cách chợ búa. Sau khi có một chuổi dài chửi thề… rồi chua ra một dọc: “ĐM … nước Nhựt sau 2 trái Bom nguyên tử thù Mỹ biết là dường nào… nhưng phải ôm Mỹ mà sống trong sung túc… phải không mà không có TT Mỹ nào xin lổi chỉ trừ TT Da đen mà thôi.
Nước Mỹ trong đôi mắt của tỷ phú Donald Trump không còn là nước Vĩ Đại nên ông tranh cử chức vụ tổng thống nước Hoa Kỳ với khẩu hiệu “Làm Nước Mỹ Vĩ Đại lần Nữa”. Không biết sau này ông có đủ khả năng làm nước Mỹ trở thành Vĩ Đại lần nữa được hay không nhưng nhìn vào những gì ông đang làm và nghe những gì ông đã nói thì có vẻ ông là vị cứu tinh của nước Mỹ.
“Nhưng thật ra nó nằm trong kịch bản chấm dứt Eurasia-1 để qua Eurasia-II mà ngân sách quốc phòng tăng lên độ cao đến chóng mặt là triệu chứng xác quyết phải hạ đo ván TQ bằng mọi giá theo mệnh lệnh của thời đại.”
Tỷ phú Donald Trump là người nhìn xa thấy rộng là phàm phu tục tử mà nó đã nằm trong lăng kính của Harriman
Tác giả thấy ông Trump hạ đo ván một số nhân vật sừng sỏ đảng cộng hoà đáng kể là Jeb-Bush vì George Bush tăng giá xăng trên 100 đô 1 barrel và một điều ai cũng ngạc nhiên y chang như Trump thắng cử là giá 1 barrell xăng rớt xuống tận đáy 40 đô… có phải cả thế giới ngạc nhiên không là triều đại Bushes giành cho Jeb Bush nhưng mộng không thành ? Chỉ có Lucifer Skull & Bones là làm vật đổi sao dời mà thôi. Thế nên tôi nhắm vào tỷ phú Donald Trump từ lúc nhìn được khuôn mặt đóng kịch có lúc như Hề (clown), khùng điên, khờ, thật thà và lời nói hấp dẫn của ông khi ông đến thành phố Atlanta cổ động cho việc được đảng cộng hòa đề cử làm ứng cử viên tổng thống nhưng lại lo lắng không biết cái nhìn của mình có đúng hay không nên tôi hay tìm hiểu thêm về tỷ phú Donald Trumg mới thấy được ông ta là con người nhìn xa thấy rộng rất xứng đáng lãnh đạo nước Mỹ. Tôi xin đơn cử vài điểm trong chính sách ngoại giao của ông, một lãnh vực mà giới truyền thông không có tầm nhìn xa như ông nên thường đánh giá ông yếu kém hơn bà Hillary Clinton về chuyên nghề chính trị, nhưng con quái vật Lucifer thì sở trường phỉnh gạt nhân loại vui hơn, và đối thủ của ông, để bạn đọc nhận định. Và cái bửu bối trong tay Lucifer là giờ thứ 25 đưa ra các email phạm pháp của Hillary và lời cảnh cáo đòi bỏ tù bà nếu Trump thắng cuộc, nhưng chỉ là lời nói chính trị mà thôi.
Nói chuyện với Kim Jong Un: Tỷ phú Donald Trump là người rành rõi về lịch sử nên đã tuyên bố sẽ nói chuyện với Kim Jong Un khi đắc cử thành tổng thống nước Hoa Kỳ. Có lẽ ông đã biết được nước Triều Tiên và nước Việt Nam là nạn nhân của Trung Cộng nên đã bị Trung Cộng chia thành 4 nước nhỏ và dùng bọn tình báo điều khiển miền Bắc đánh xuống miền Nam để diệt chủng hai dân tộc thiện chiến này mà cướp nước.
Nay Kim Jong Un đã nhờ Virus/CIA như ở Việt Nam, thanh toán được bọn tình báo và nội thù trong nước thoát được sự kiềm tỏa của Trung Quốc. Kim Jung Un xứng đáng được tỷ phú Donald Trump bắt tay. Bắc Triều Tiên xứng đáng làm bạn với Hoa Kỳ, đó là điều chính quyền Obama không thấy mà cứ tìm cách đe dọa và thù địch với một người tài ba đang muốn làm bạn với Mỹ.
Con đường đi vào nước TQ dễ dàng nhất nằm ở hướng Bắc. Mông cổ và Mãn Thanh là 2 quốc gia nhỏ bé chiếm được nước Tàu cũng nhờ nằm ở hướng Bắc, Bắt tay với Kim Jung Un là mở được con đường dễ nhất đi vào nước Tàu hay nắm được cổ họng của anh Đại Hán theo đúng kịch bản Âu-Á-Sự-1.
Làm một cái gì đó để ngăn chặn Trung Quốc móc túi nước Mỹ 1.000 tỷ đô mỗi 3 năm. Đây là lời tuyên bố mới nhất của tỷ phú Donald Trump (theo sự cố vấn sau sân khấu chính trị) trong chính sách của ông ta sẽ thực hiện đối với Trung Quốc, có thể áp đặt thuế quan đối với hàng nhập cảng của Trung Quốc để cân bằng việc xuất nhập siêu của hai nước. Đó cũng là lý do mà tác giả hay nhắc đi nhắc cái kiểu chơi của Lucifer là tại sao phải dùng tại chiến trường để phân biệt ăn thua? Chiến tranh VN giải quyết chiến thắng ngay thủ đô Washington DC qua các cuộc xuống đường của Kerry và Fonda và với TQ qua THƯƠNG TRƯỜNG vui hơn!?
Đây là chiến tranh kinh tế hay cách dằn mặt anh ba Tàu lắm mưu nhiều kế. Một hành động mà Trung Quốc lo sợ nhất mà chính quyền Obama không phải không thấy, mà phải làm như vậy do Secret Society nhét vào miệng giải hoà bình Nobel và đợi Donald Trump mới thực hiện nên bị chê là nhu nhược và bị nghi là đã bị Trung quốc mua dứt theo lộ trình kịch bản mà trong Trang Thời Sự Vinh Trương đã nhiều lần nhấn mạnh vì độc giả tức khí có lý do nhưng chưa đúng mốc thời gian decent interval..
QUEENBEE-1

Tuesday, November 29, 2016

“Bộ mặt thật của Fidel Castro”

Đông Đô Phạm (Danlambao) - Nhân lúc Fidel Castro xuống địa ngục gặp Các-Mác chúng ta củng nên đọc lại trên tạp chí L’Express của Pháp giới thiệu một chương trong quyển sách “bộ mặt thật của nhà lãnh đạo Cuba Fidel Castro” (La Vie cachée de Fidel Castro) do tác giả JuanReinaldo Sanchez (một sĩ quan cận vệ và củng là đầu bếp) suốt 17 năm theo chân nhà cách mạng Cuba tiết lộ nội dung vạch trần bộ mặt “lưu manh giả danh lương thiện” của Fidel Castro. (Sách được bán trên Amazon) (1)...
 
Chúng ta hãy nghe lời đạo đức giả của ông râu xồm lưu manh này - Hehe... “Tôi là Fidel Castro- xin được trịnh trọng tuyên bố rằng, trái ngược với tất cả những gì mà ngài Bush (TT/Mỹ) nói, hiện giờ tôi chẳng có một đôla dính túi. Toàn bộ tài sản của tôi đều dễ dàng đút gọn vào túi áo sơ mi của ông ta”.(nguồn:thoibao.today) (2)

Nhưng đây là: Tài sản nhỏ bé dễ dàng đút gọn vào túi áo sơ mi của Fidel Castro Vương Quốc biển của Fidel Castro (Ảnh do tác giả Sanchez bí mật chụp)

“Fidel Castro khẳng định: Cả cuộc đời, ông không có tài sản nào cả, chỉ có một chiếc lều câu cá (theo lịch sử đảng CS Cuba). Thực tế, căn lều của lãnh đạo Cuba là một hệ thống biệt thự sang trong, huy động những phương tiện hậu cần khổng lồ của nhà nước và quân đội để xây dựng chiếm trọn hải đảo Cayo Piedra mà giới lãnh đạo xã hội chủ nghĩa thường sang thăm Cuba nhưng ít ai được mời đến nơi này vì Fidel Castro dấu kín không muốn phơi bày bộ mặt thật vương giả của mình”. 
“Cayo Piedra thực ra là hai đảo nằm gần nhau và để đi lại dễ dàng Fidel Castro ra lệnh cho xây một chiếc cầu dài 215 mét nối hai đảo nam và bắc để cho ba chiếc du thuyền của gia đình ông cập được vào bãi cát mịn. Trừ văn hào Gabriel Garcia Marquez, người bạn thân thiết nhất được mời đến nhiêu lần. Còn tuyệt nhiên Fidel Castro che giấu rất kỹ, hiếm khi nào mời khách dù quen hay lạ. Khách mời quan trọng lắm cũng chỉ được lưu trú trong một biệt thự ở phía bắc với một hồ bơi 25m. Ở phía nam, có một nhà hàng nổi, nơi gia đình Fidel Castro thường hay dùng cơm. Viên cựu sĩ quan cận vệ cho biết trong 17 năm hầu cận Fidel Castro, ông có gặp một số lãnh đạo chính trị như Tổng bí thư cộng sản Đông Đức Erich Honecker, chủ nhân đài CNN Ted Turner, vua gà của Pháp Gerard Bouroin khi ông này qua Cuba tìm thị trường. Tuyệt nhiên không bao giờ thấy người em Raul Castro.
Dân chúng Cuba ăn uống kham khổ còn Chủ tịch nước ăn uống ra sao? Ở tư dinh La Habana, một bà gia nhân giám sát hai đầu bếp chỉ để phục vụ cho Fidel Castro… bữa ăn của nhà cách mạng được một ông quản gia chuyên nghiệp phục vụ tận bàn như trong nhà hàng 5 sao. Mỗi chiều, Dalia, vợ của Phi-đen soạn ba thực đơn: ăn sáng, ăn trưa và ăn tối cho ngày hôm sau nhưng không phải chung cho cả gia đình mà là cho từng “cá nhân một, với sở thích thói quen ẩm thực và yêu cầu riêng”.
Buổi sáng, Fidel Castro thức giấc lúc 11 giờ để ăn sáng, hiếm khi nào dậy trước 10 giờ và bắt đầu ngày làm việc vào khoảng 12 giờ trưa. Khi ông dùng sữa, thì sữa phải là từ bò nuôi trong nông trại gia đình cung cấp và mỗi thành viên gia đình có một con bò sữa riêng. Sữa đưa lên bàn ăn đựng trong chai có số riêng. Chai sữa bò của Fidel Castro mang số 5. Fidel Castro có vị giác rất tinh tế phân biệt được mùi vị nếu sữa không xuất phát từ con bò cái của ông. 
Về an ninh, luôn luôn có 15 vệ sĩ túc trực bên mình. Hầu hết được tuyển chọn theo khả năng tác xạ và cận chiến. Đặc biệt là trong số vệ sĩ có một người có diện mạo rất giống Fidel Castro tên là Silvino Alvarez, thấp hơn chút ít nhưng nếu ngồi trong xe thì không thể phân biệt được, ai giả ai thật. Năm 1992, khi lãnh đạo Cuba lâm bệnh nặng, nằm liệt giường, ông “Phi-đen” giả được cho lên xe chủ tịch chạy vòng vòng trong đường phố thủ đô La Habana, cố ý đi qua những nơi đông người như đại lộ Prado dọc bãi biển và khu có sứ quán Anh, Pháp. Ngang qua đám đông, “chủ tịch giả” cũng đưa tay chào như chủ tịch thật, để dân chúng tin rằng lãnh tụ mình vẫn khỏe mạnh… (JuanReinaldo Sanchez) 

Đây! Hình ảnh XHCN/CS Cuba sau hơn nữa thế kỷ dưới sự 
lãnh đạo “kiệt xuất của anh hùng lỗi lạc” Fidel Castro -
 Ngay tại thủ đô La Habana / Cuba, Nhiều khu vực dân cư còn rất nghèo, 
nghèo hơn cả Sài Gòn nửa thế kỷ trước (thập niên 1960).

Hai ngày qua, kể từ 25-11 Fidel Castro “đứt bóng” truyền thông nhà nước CSVN như một giàn nhạc giao hưởng “kèn Tây” cùng hợp xướng đồng ca tô son điểm phấn cho cái xác ông râu xồm Fidel của đảo quốc CS/Cuba vừa giã từ trần thế xuống “thiên đàng XHCN” để hội ngộ với ma vương quỷ sứ Hồ Chí Minh và Các-Mác. Một trong những điệu kèn thảm thiết đó rên rỉ như thế này: “Sự ra đi của lãnh tụ kiệt xuất Fidel Castro đã để lại niềm tiếc thương vô hạn trong lòng người dân Cuba. Họ luôn xem ông như vị anh hùng lỗi lạc, người đã dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc và kiến thiết nước nhà”. dantri.com.vn
Chúng ta điểm lại xem Fidel Castro “kiệt xuất” giải phóng dân tộc và kiến thiết nước nhà Cuba như thế nào kể từ nhà nước Cuba do hai anh em nhà Castro thay nhau lãnh đạo (1959) đến nay. Trong số 53 quốc gia và vùng lãnh thổ Châu Mỹ không có nước nào lấy cái mô hình anh hùng “kiệt xuất” giải phóng dân tộc của Fidel Castro để làm gương - chỉ duy nhất Cuba là Cộng Sản XHCN (một số vài nước khoát cái áo XHCN nhưng thân xác vẫn là tư bản 100%).
Từ sau cuộc “Cách mạng” Cuba năm 1959, tiêu chuẩn sống người dân Cuba luôn đi xuống. Năm 1962, chính phủ Cuba phải áp dụng chế độ phân phối lương thực, thiếu thốn càng trở nên gay gắt sau sự sụp đổ của Liên Xô- Đông Âu Ngoài ra, Cuba đã trải qua tình trạng thiếu hụt nhà ở vì chính phủ không thể đáp ứng nổi sự gia tăng nhu cầu. Tới cuối năm 2001, nghiên cứu cho thấy mức sống trung bình tại Cuba thấp hơn trước “cách mạng 1959” nhà nước CS/Cuba không thể trả lương đáp ứng nhu cầu của người lao động và hệ thống phân phối nhu yếu phẩm luôn bị ám ảnh thường xuyên vì thiếu hụt hàng hóa. Khi số lượng phân phối giảm sút, người Cuba dần phải quay sang chợ đen để có được những sản phẩm căn bản: quần áo, thực phẩm, đồ dùng gia đình, vật dụng chăm sóc sức khỏe. Khu vực không chính thức này được nhiều người dân Cuba gọi là “sociolismo” (một nghĩa khác của thị trường tự do chợ đen) tình trạng tham nhũng trong các ngành công nghiệp nhà nước, như ăn cắp tài sản nhà nước để bán ra chợ đen, cũng thường xuyên hơn. Cuba từng là nước sản xuất và xuất khẩu đường lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, vì tình trạng đầu tư máy móc kém, sản lượng đường của Cuba đã giảm nghiêm trọng. Năm 2002, hơn một nửa các nhà máy đường ở Cuba phải đóng cửa. Mùa thu hoạch gần đây nhất chỉ đạt 1.1 triệu tấn, thấp nhất trong gần một trăm năm qua, chỉ tương đương với sản lượng năm 1903 và 1904. Chính phủ Cuba buộc phải áp đặt hầu hết các loại giá cả và khẩu phần lương thực cho các công dân. Hơn nữa, bất kỳ một công ty nào muốn thuê nhân công người Cuba phải trả bằng ngoại tệ cho chính phủ Cuba, và chính phủ sẽ hoán đổi trả tiền cho người lao động đó bằng đồng peso Cuba.(hoán đổi rất thấp so giá trị thật của ngoại tệ) - Mức GNI (Gross national income, thu nhập quốc dân) bình quân đầu người của Cuba (số tiền lương đem về nhà) của đại đa số người Cuba chỉ ở mức $20/tháng = 440,000 VND. (cafekubua.com)
Tóm lại, Fidel Castro một tên cộng sản sống như đế vương trên mồ hôi nước mắt người dân nhưng vỗ ngực xưng tên mình là giai cấp vô sản, y chính là một trong những kẻ “lưu manh giả danh lương thiện”.
Hơn một trăm triệu nạn nhân chết vì các chế độ cộng sản trên toàn thế giới, nhân loại đang kinh tởm nguyền rủa, gần mực thì đen gần đèn thì sáng.
“Hãy nói cho mọi người biết bạn của anh là ai, mọi người sẽ nói cho anh hiểu anh là loại người như thế nào”. 
               danlambaovn.blogspot.com

Monday, November 28, 2016

TT Donald Trump quyết tâm bảo vệ Đệ-3 VNCH đối đầu với TQ

Sunday, November 27, 2016

Bãi bỏ TPP của tổng thống Donald Trump là quyết định chính xác

Trần Nhật Phong (Danlambao) - Một số người Việt ở Hoa Kỳ và ngay tại Việt Nam tỏ ra thất vọng khi vị tổng thống vừa đắc cử Donald Trump tuyên bố sẽ dứt khoát loại bỏ TPP (Trans Pacific Partnership), một thỏa ước tự do mậu dịch vốn đang được tổng thống đương nhiệm Obama ủng hộ, được cho rằng sẽ là một phương cách tốt bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ, đồng thời giảm được sự bùng phát kinh tế của Trung Quốc, đang đe dọa vị trí số một của Hoa Kỳ trên thế giới.
Nhìn từ bên ngoài, rõ ràng TPP có những khung qui tắt tốt hơn so với WTO, tổ chức mậu dịch thế giới, nơi mà hàng năm Hoa Kỳ đã tổn phí rất nhiều sức lực, tiền bạc để giải quyết các vấn đề như bảo hộ mậu dịch, môi trường hay quyền lợi phát minh. 
Trong WTO, những quốc gia được xem là những quốc gia đang phát triển (Development countries), đã được hưỡng lợi rất nhiều, từ những châm chước về vi phạm môi sinh, cho đến được phép mua các bản quyền phát minh y khoa để sản xuất thuốc men với giá thành rẻ mạt,
WTO cũng không phân loại nguồn nguyên liệu gốc, tạo cơ hôi cho những nước đang phát triển trở thành công cụ cho những công ty xuyên quốc gia hưỡng lợi, đồng thời WTO cũng không trói buột các qui tắt tôn trọng quyền con người đối với các thành viên.
Bên cạnh đó, trong WTO, Hoa Kỳ cũng rất khó khăn khi thương thuyết cho mỗi vấn đề của cộng đồng quốc tế về mậu dịch, ví dụ tổ chức EU (European Union) còn được gọi là Liên Hiệp Âu Châu gồm 28 thành viên, trong WTO họ có đến 28 phiếu, nhưng chỉ đi theo một quyết định chung của Liên Hiệp Âu châu. 
Chính vì những khó khăn này, lâu nay Hoa Kỳ luôn tìm phương cách để giải quyết những bế tắc, các hiệp ước mậu dịch tự do song phương hay đa phương, sẽ là cái đích nhắm tới, nhằm đòi hỏi sự công bằng hơn từ các phía. 
Khi mua lại khung qui tắt thỏa ước tự do mậu dịch từ nhóm P-4 gồm Singapore - Brunei - Chile và New Zealand, vốn hình thành từ năm 2005, Hoa Kỳ đã dựa theo khung qui tắc này, bổ túc, đặt thêm các qui tắc khác để trở thành một khung qui tắc mà Hoa Kỳ cho rằng sẽ công bằng hơn cho các thành viên. Dựa trên bản qui tắc mà Hoa Kỳ thiết kế, trong đó bao gồm các điểm chính:
1 - Tôn trọng tuyệt đối bản quyền phát minh, đòi hỏi sự công bằng cho những quốc gia có công sáng chế.
2 - Minh bạch trong nguồn gốc nguyên liệu sản xuất, không chấp nhận nguyên liệu gốc từ quốc gia A, made in quốc gia B rồi nhập cảng vào quốc gia C. 
3 - Đòi hỏi sự chia sẻ trách nhiệm đồng đều về môi sinh, không thể mượn danh “quốc gia đang phát triển” để tránh né trách nhiệm.
4 - Đòi hỏi bãi bỏ hoàn toàn các chế độ bảo hộ mậu dịch hay sự cạnh tranh thiếu công bằng giữa tư doanh và quốc doanh. 
5 - Đòi hỏi sự công bằng tối thiểu cho quyền lợi công nhân ở các quốc gia thành viên trong đó bao gồm mức lương tối thiểu tùy theo nền kinh tế của quốc gia thành viên, bảo hiểm y tế, ngày phép, thời gian làm việc (40 giờ mỗi tuần), buộc các quốc gia thành viên phải chấp nhận những công đoàn độc lập (không cho phép chính phủ thao túng), để bảo vệ quyền lợi của công nhân. 
6 - Đòi hỏi các quốc gia thành viên phải có khung luật pháp rõ ràng về quyền con người, trong đó bao gồm quyền tự do đi lại, cư trú, quyền tự do ngôn luận và tự do tôn giáo.
7 - Đòi hỏi các quốc gia thành viên phải có một nền tư pháp độc lập hoàn toàn để bảo đảm sự công bằng khi có tranh tụng về pháp lý. 
Đây là một số điểm chính trong khung qui tắc mà Hoa kỳ đặt ra trong TPP, ngược lại các quốc gia thành viên sẽ chia sẻ quyền lợi giảm thuế nhập khẩu xuống thấp trong thời gian đầu và miễn thuế hoàn toàn trong thời gian sau. 
Về chiến lược đường xa, rõ ràng Tổng thống Obama đã nhìn thấy tình trạng mất việc làm ở Hoa kỳ khó có thể kéo về, khi các công ty xuyên quốc gia luôn có xu hướng đi tìm nguồn nhân công rẽ ở các quốc gia nghèo đói hay đang phát triển, trong khi Hoa kỳ và Nhật Bản là 2 quốc gia nắm giữ gần như 80% bản quyền phát minh của thế giới, nên thúc đẩy TPP là quyền lợi về lâu dài của Hoa kỳ, dù việc làm có chạy đến bất cứ quốc gia nào, thì chi phí về bản quyền phát minh vẫn phải trả về cho Hoa kỳ hay Nhật Bản cho dù đó là y khoa, hay kỹ thuật công nghệ. 
Bên cạnh đó là sự giảm thiểu các chi phí không cần thiết mà hàng năm Hoa Kỳ vẫn phải chi ra hàng tỉ Mỹ kim cho các vấn đề như môi sinh, vì có sự chia sẻ đồng đều giữa các quốc gia thành viên.
Với thị trường ban đầu ước tính là hơn 800 triệu dân của 12 quốc gia đang thương thuyết, đây sẽ là một thị trường mở rộng lớn cho các thành viên mới nào muốn tham gia, tương lai có thể lên nhiều hơn, TPP có khả năng trở thành một lực đối trọng với WTO, nơi đang có nhiều qui tắc bất công đối với các quốc gia như Hoa kỳ hay Nhật Bản.
Cuối cùng với nền tự do mậu dịch giữa các quốc gia thành viên, đây sẽ là một thị trường đối trọng với nền kinh tế đang bùng phát của Trung Quốc với hơn 1.3 tỉ người, vì các thành viên có thể thống nhất các ngạch thuế đánh mạnh vào những quốc gia nào không phải là thành viên của TPP về nhập khẩu mà không đi theo các khung qui tắc của TPP. 
Chính vì yếu tố trên mà tổng thống Obama, một người luôn ủng hộ cho quyền lợi của giới công nhân lại thúc đẩy mãnh liệt hiệp ước TPP, vì ông và những nhà phân tích, cố vấn đã nhìn thấy sự biến chuyển của thị trường việc làm trong xu thế mới, nên dù biết TPP có thể gây tổn thương cho thị trường việc làm của Hoa kỳ thời gian đầu, nhưng về lâu dài, thị trường sáng tạo mới là gốc của vấn đề, do đó ông mạnh mẽ thúc đẩy.
Tuy nhiên ngược lại với ông Obama, tổng thống mới đắc cử Donald Trump thì tuyên bố Hoa Kỳ sẽ rút khỏi TPP, dự án mà chính Hoa kỳ là quốc gia khởi xướng. 
Nhìn từ bề ngoài rõ ràng ông Trump đang nhắm vào quyền lợi của giới lao động Hoa kỳ nhiều hơn, đây cũng là một nghịch lý, trong khi ông Trump thuộc giới chủ nhân, về nguyên tắc ông phải luôn bảo vệ quyền lợi của giới chủ nhân, thay vì quyền lợi của người lao động. 
Tuy nhiên nếu nhìn từ trong ra, ông Trump hoàn toàn hữu lý khi quyết định rút khỏi TPP, khi nhìn từ những cuộc thương thuyết, rõ ràng Hoa kỳ gặp quá nhiều trở ngại, thách thức, từ các chế độ bảo hộ mậu dịch giữa những quốc gia thành viên, đòi châm chước về thời hạn mua bản quyền phát minh, cho đến những quốc gia “láu cá vặc” như Việt Nam, không muốn đem công đoàn độc lập, quyền con người vào hiệp ước, thậm chí còn yêu cầu được châm chước trong vấn đề minh bạch nguồn gốc nguyên liệu sản xuất (tức là tạo cơ hội cho hàng Trung Quốc được nhập khẩu vào Hoa kỳ hợp pháp thông qua xuất khẩu từ Việt Nam).
Nếu tiếp tục thương thảo theo chiều hướng mà Tổng Thống Obama đang tiến hành, cho thấy Hoa Kỳ đã nhượng bộ khá nhiều, nhưng vẫn không thể thỏa mãn hết các yêu cầu của những quốc gia thành viên, và thời hạn thương thuyết càng lúc càng kéo dài chưa có điểm dứt.
Do đó việc tuyên bố rút khỏi TPP của ông Trump cũng hợp lý, vì chưa chắc trong nhiệm kỳ 4 năm của ông, TPP sẽ được thỏa thuận hoàn toàn, nhất là với cá tánh của ông, sẽ không dễ gì nhượng bộ như Tổng Thống Obama. 
Bãi bỏ TPP, nhưng ông Trump vẫn có thể dựa theo khung qui tắc của TPP để thiết lập một thị trường tự do mậu dịch khác, Hoa kỳ sẽ lựa chọn quốc gia thành viên thích hợp hơn, dễ thương thảo và đồng ý hoàn toàn các điểm cơ bản trong khung qui tắc từ TPP, (Có thể “tếu lâm” gọi là Trump’s Free Trade hay Trum’s Commonwealth Partnership).
Những quốc gia sẽ bị loại bỏ bao gồm những quốc gia có quá nhiều liên hệ với Trung Quốc, vì sẽ không bảo đảm được tính minh bạch, và những quốc gia mà ông Trump mời vào hiệp ước mậu dịch mới thay thế cho TPP sẽ bao gồm lực lượng các quốc gia nắm chủ yếu về thị trường phát minh, sáng tạo như Nhật - Đức - Anh - Đài Loan - Singapre - Nam Hàn - Australia - New Zealand - Malaysia - Brunei thậm chí xa hơn sẽ là Miến Điện và Ấn Độ. 
Do đó TPP không nhất thiết là giải pháp duy nhất bảo vệ quyền lợi của Hoa Kỳ, giảm sự trỗi dậy của Trung Quốc, mà ông Trump chắc chắn sẽ có những bước đi khác với ông Obama, mục tiêu sau cùng của các vị Tổng Thống này vẫn là bảo vệ quyền lợi của đất nước Hoa kỳ, thúc đẩy quyền con người ở các quốc gia khác, để tạo sự công bằng cho giới lao động Hoa kỳ, buộc các quốc gia đó phải có những khung luật pháp bảo vệ quyền lợi giới công nhân, tương tự như giới công nhân Hoa kỳ, nhằm giảm bớt việc trục lợi của các công ty xuyên quốc gia, luôn tìm kiếm những nguồn nhân công rẽ, bị bóc lột sức lao động, bóc lột quyền lợi.
Với chủ trương của Tổng Thống mới Donald Trump, chắc chắn rằng ông sẽ có thái độ cứng rắn hơn về đối ngoại, sẽ không nhượng bộ cho bất kỳ một quốc gia nào gây hại đến quyền lợi, chiến lược lâu dài của Hoa kỳ trên thế giới.