Tuesday, October 25, 2016

Bổn Phận - Trách Nhiệm - Quyền Lợi

Tuy rằng con số người Mỹ gốc Việt đi bầu trong cuộc Tổng Tuyển Cử lần nầy 2016 (ngày 8 Tháng 11, 2015) chỉ là phân số lẻ của số một phần trăm, không đáng kể, chúng ta cũng cần theo dõi để tìm hiểu thêm về sự Tự Do Dân Chủ tại Hoa Kỳ.
Chưa có cuộc bầu cử nào mà hai ứng cử viên Tổng Thống sát phạt nhau “dơ bẩn” như lần nầy;  ông Donald Trump thuộc Đảng Cộng Hòa và bà Hillary Clinton Đảng Dân Chủ. Qua hai cuộc tranh luận lần đầu, cả hai bên đều cùng mạt sát lẫn nhau: Nói xấu, một điều mà đa số quần chúng không thích. Lần thứ ba, phải chăng nhờ sự khéo léo của người trung gian điều khiển, ông Chris Wallace, đài Fox News, đã gom lại những câu hỏi cần thiết để tranh luận về quyền lợi của cử tri và quốc gia Hoa Kỳ; lần nầy tương đối nghe được.
Dù sao, cuộc tranh luận về chính trị cũng giống như trình diễn một vở kịch. Muốn một vở kịch hay, ngoài đạo diễn giỏi, cần phải có diễn viên xuất sắc.
Một vở bi hài kịch đã được ông Trump và bà Hillary, hai diễn viên xuất sắc hoàn tất. Trong lúc bà Hillary có thể được ví như một kịch sĩ thì ông Trump là một hài kịch sĩ. Khuôn mặt của bà Hillary lúc nào cũng nở nụ cười tươi như hoa, một khi bị ông Trump kết tội bà ta tới tấp, đúng tội cũng cười, trật cũng cười, khán giả khi xem nào ai biết đúng hay sai? Bà luôn ve vuốt các thành phần nghèo, người Mỹ da đen và các sắc dân Nam Mỹ, hứa hẹn trăm chiều. Về phần ông Trump, một người trực tính, vừa cảm thấy ai nói sai, làm bậy là “sực” liền, bất kể “quan trung hay thần nịnh”, ông đem những điều bất công trong xã hội đã được các chính trị gia khéo léo che dấu ra ánh sáng, ngõ hầu mọi người được biết; nhưng khi bị bà Hillary chọc tức, ông ta không kềm được, “sực” lại liền, một điều không được phép khi chưa tới phiên ông nói; có thể ông Trump không phải là một người làm chính trị hay chỉ vì ông Trump muốn “quậy tới bến”?
Xét từ những sắc luật về thuế liên bang đến những luật lệ để gây quỹ đóng góp cho một công ty trên đất Mỹ; nếu nhìn qua cách thức làm sao tránh đóng thuế nhiều và tạo được lợi tức cao cho một công ty tại Mỹ xuyên qua các hình thức gây quỹ; việc làm đó nơi các nước nghèo, chậm tiến gọi là “trốn thuế và hối lộ.”
Nội dung về những cuộc tranh luận ắt có rất nhiều đề tài cần phải nói, nhưng vì “nói ra chi cũng thừa…” Có ai nghe đâu!
Nếu như người Mỹ biết được tiếng Việt thì tiếng Việt Nam hay lắm. Chữ “Hứa-Hẹn” (compromise) trong chính trị, nếu được tách ra từng chữ một, nó sẽ có nghĩa khác đi. Khi xưa bọn Việt Cộng nằm vùng ở miền Nam Việt Nam HỨA với má ba, má tư là “ráng nấu cơm cho bộ đội giải phóng ăn nha má, khi nào miền Nam được giải phóng, tụi con sẽ lấy gạo thóc của người giàu cho người nghèo, chúng con không quên ơn các má đâu”. Sau khi “giải phóng” rồi: “Con HẸN các má lần sau, vì bây giờ chúng con phải chở thóc gạo về miền Bắc dâng lên ‘Bác và Đảng’ để trả nợ quan thầy ‘Trung Quốc’, còn các má cứ rán sức tiếp tục cài bừa kiếm ăn cho hết phần đời còn lại nha các má!”.
Những người Mỹ gốc Việt sống trên vùng đất tự do có một nền dân chủ pháp trị đã lâu, dù giàu hay nghèo, thiết nghĩ không thể thiếu một trong ba yếu tố căn bản: Bổn Phận - Trách Nhiệm - Quyền Lợi; bổn phận phải làm, trách nhiệm phải có, quyền lợi phải được; không phải chỉ nghe theo những lời vận động đơn thuần của các ứng cử viên, hoặc hùa theo lời bình luận và thăm dò của các cơ quan truyền thông, rồi ghét ông nầy, chưởi bà nọ. Truyền thông cần phải trung thực; miền Nam Việt Nam đã mất vào tay Việt Cộng một cách mau lẹ vì các cơ quan truyền thông đã loan đi những tin tức không chính xác.
(Cần phải mở ngoặc nơi đây: Trong cuộc chiến Iraq, một ký giả của đài truyền hình lớn đã lên tiếng cho rằng một số tướng lãnh Mỹ đã thi hành một kế hoạch sai và họ phải chờ bộ tham mưu viết lại (rewrite the plan). Ông Bộ Trưởng Quốc Phòng cho biết là kế hoạch đã được cẩn thận và tỉ mỉ vạch ra, năm ông tướng bốn sao có trách nhiệm về tham mưu chiến lược, đồng ký tên vào, sau đó các tướng tại mặt trận thi hành.
Cũng cùng một ký giả đó tường trình: Một toán nữ quân nhân Mỹ thuộc ban tiếp liệu bị lọt vào ổ phục kích của quân Iraq, họ đã anh dũng chiến đấu đến viên đạn cuối cùng trước khi bị bắt; chấn động cả nước Mỹ về tin những nữ chiến binh oai hùng nầy! Một tuần lễ sau, nhờ sự vận động ngoại giao, nhóm nữ tù binh đó được thả: “tụi tui chạy lạc đường trên sa mạc, bất ngờ bị bắt, băng đạn trong súng của đứa nào đứa nấy còn y nguyên, không bắn mất một viên lúc bị bắt. Đóng ngoặc).
Chữ NEWS tiếng Anh viết tắt: North-East-West-South (Bốn phương hướng).
Chữ TIN TỨC tiếng Việt: Nghe TIN (thấy mà) Phát TỨC.
Theo hiến pháp Hoa Kỳ, vị Tổng Thống Mỹ được chọn không phải là do số phiếu phổ thông thắng, mà chỉ được chọn bầu trên số đếm của cử tri đoàn tổng cộng, khắp các tiểu bang. Tổng cộng để thắng, ít nhất phải có 270 phiếu.
Hiện tại theo nhiều cuộc thăm dò thì bà Hillary đang dẫn đầu về số phiếu phổ thông trên khắp các tiểu bang có đông dân số thuộc đảng Dân Chủ; biết đâu ông Trump thua về những số phiếu phổ thông nhưng sẽ thắng khít khao về số phiếu cử tri đoàn. Chờ xem!
Khác với các lần tranh cử Tổng Thống vào những năm trước đây, lần nầy, ông Trump và bà Hillary, cả hai đều đã gặp riêng ông Thủ Tướng Do Thái, Benjamin Netanyahu, ngày Chúa Nhật 25 Tháng 9, 2016, tại thành phố New York, Hoa Kỳ,  chỉ vài ngày trước khi cuộc tranh luận vòng một bắt đầu.
Phải chăng còn có một quyền lực chính trị nào khác cao và mạnh hơn hai quyền lực của Đảng Dân Chủ và Cộng Hòa tại Mỹ, đang điều khiển?

Lê Văn Kim
Nam California, Hoa Kỳ - Tháng 10, 2015

Friday, October 21, 2016

NHỮNG NHÀ VỆ SINH TÔI ĐÃ ĐI QUA

Một nơi mà bất cứ ai khi đi du lịch cũng bắt buộc phải thăm viếng, “tham quan”, nhiều khi còn quan trọng, cần thiết hơn cả đền đài, lăng miếu, đó là nhà vệ sinh. Đi qua nhiều nhà vệ sinh trên thế giới, tôi nhận ra một điều là nhìn vào phòng vệ sinh công cộng của một nước, nhất là nhà vệ sinh công cộng của dân bản xứ, là ta có thể nhìn thấy rất rõ bộ mặt thật của giới lãnh đạo của nước đó. Nhà vệ sinh càng hôi thối, bẩn thỉu, đầy ròi bọ thì bộ mặt thật của giới lãnh đạo nước này cũng vậy .

EUROPE
 Những cường quốc châu Âu vốn tự hào là có một nền văn minh cao hơn mọi người nhưng các nhà vệ sinh còn nhiều bất tiện. Các nhà vệ sinh ở những nơi công cộng thường thiếu, không cung ứng đủ nhu cầu ở những nơi có hàng ngàn du khách viếng thăm một lúc nên tình trạng giữ gìn vệ sinh thiếu kém và phải chờ đợi lâu ví dụ như ở  quảng trường St Peter ở Vatican chẳng hạn. Du khách thường phải vào các tiệm ăn, quán nước ăn uống để dùng phòng vệ sinh.  Nếu không ăn uống thì phải trả tiền. Trong phòng vệ sinh thường có một mụ già trông như bà chằng đứng đòi tiền, nếu không trả tiền trước thì sẽ bị nghe tiếng Ý, tiếng Tây, tiếng Tây Ban Nha…, có khi bị chận lại không cho vào. Vì thế du khách lúc nào cũng phải thủ vài đồng tiền lẻ trong túi mà phải là tiền địa phương, nhiều chỗ không nhận tiền đô la, nhất là lúc này Mỹ kim bị mất giá. Mấy đồng bạc lẻ đối với một người du khách không đáng vào đâu nhưng khiến du khách muốn tìm cái tiểu tiện hay đại tiện mà chỉ thấy bất tiện, phiền toái nhất là đang khi cái bọng nước căng tức óc ách, cảm thấy thương hại cho những người giữ phòng vệ sinh và cảm thấy ô nhục cho nước chủ nhà thật là ti tiện.
Nhất Tây phương và có lẽ cả thế giới là nhà vệ sinh công cộng của Hoa Kỳ. Vào nhà vệ sinh Hoa Kỳ có được cái cảm giác thư thái, nghỉ ngơi đúng như cái tên gọi rest room.
Ở Á châu hầu hết các nhà vệ sinh công cộng còn thua xa các nước Tây phương. Ở nhiều quốc gia này, nhiều khi thật là kinh tởm và kinh hoàng, rợn người khi bước vào.

INDIA
Bước xuống phi trừơng Dheli, cái hàng chờ kiểm tra nhập cảnh ngoằn ngoèo cả ngàn người xếp hàng. Trong khi chờ đợi, bực bội, bước vào phòng vệ sinh muốn tìm một chút thoải mái. Bước qua cửa. Bồn tiểu kiểu dân gian Ấn Độ nhuộm mầu cà ri vàng khè, nồng nặc mùi khai. Người gác cửa một tay cầm một lon nước, một tay cầm mớ giấy vệ sinh cũng vàng khè mầu gia vị masala. Người dùng có quyền chọn lựa. Nếu lấy lon nước (thường là dân bản sứ) thì phải cho tiền trà nước (tiền tip), có ít một chút cũng không sao, còn nếu cầm xấp giấy thì bắt buộc phải trả tiền mua giấy. Anh ta bán giấy chứ không cho giấy. Bán thì có giá của nó. Chịu không nổi, không thể bước thêm vào trong nữa, tôi phải dội ra ngay. Những ngày sau đó, ngồi trên xe bus, xe lửa ngắm cảnh bên đường. Buổi sáng sớm, sát cạnh ven đường, hàng dẫy người, ngồi xổm, bên cạnh để một lon sữa bò đựng nước, ngắm nhìn du khách đi qua.
Những ghat (bến) sông Hằng ở Varanasi là những cái nhà vệ sinh khổng lồ, lớn nhất thế giới. Người ta thưởng thức tất cả tứ khoái và chiêm bái thần linh, ma quỉ tại chỗ cùng chung với thú vật, xác người… Chưa ở một nơi nào tôi thấy đàn ông thản nhiên đứng tè giữa phố đông người qua lại, cùng chung với bò thờ như ở xứ này.

CHINA
Trung Hoa đang cố vươn lên thành đại cường quốc nhưng phòng vệ sinh hãy còn chưa thấy được tới mức… đại tiện (lợi). Ở những khu xóm tân tiến đầu xóm thường có nhà cầu công cộng nhưng du khách khuyên không nên bước vào. Ngay cả những nơi dành cho du khách cũng rất ư là thiếu… cách mạng. Những phòng vệ sinh tại phi trường hiện đại, nhà vệ sinh làm theo kiểu Tây phương, bước vào, mù mịt khói thuốc lá, ngộp thở. Phải nín thở. Mắt cay xè, vừa trút bầu nước vừa khóc ròng ròng. Mấy ông chui vào phòng vệ sinh hút thuốc. Mẩu thuốc lá đầy trong bồn tiểu. Đi máy bay Trung Hoa, nhà vệ sinh cũng khủng khiếp. Nếu vô phúc ngồi phải những hàng ghế gần phòng vệ sinh thì sẽ phải ngửi mùi nồng nặc từ trong đó xông ra suốt cả một chuyến bay dài.
Gần đây nhân dịp Thế Vận Hội 08-8-08, cố gắng giữ cho mặt mũi nước Trung Hoa được vệ sinh hơn, chính phủ đã cho xây một số nhà vệ sinh ở những nơi có nhiều du khách viếng thăm và tự hào xếp loại nhà vệ sinh giống như xếp hạng các khách sạn theo số lượng ngôi sao. Tôi bước vào một phòng vệ sinh 4 sao ở Tử Cấm Thành tìm cái tiền tiện nho nhỏ “bốn sao”. Bồn vệ sinh theo kiểu Tây phương nhưng dùng chung với hàng triệu dân Trung Hoa ghiền trà đặc không lau rửa thường xuyên nên nhuộm màu nước trà đặc, đóng cáu bẩn giống như cáu bẩn nước trà đặc trong bình trà, trông như đồ giả cổ Trung Hoa. Sự bảo trì vẫn mang tinh thần đại đồng của chủ nghĩa cộng sản, nghĩa là làm cho xong. Số lượng bồn tiểu không đủ cung ứng cho người dùng, người chờ đông như kiến. Ở Hoa Kỳ luật lệ bắt buộc những cơ sở công cộng phải cung cấp số bồn vệ sinh tính theo số người dùng.Nhà vệ sinh của Liên Xô vĩ đại vốn theo chủ nghĩa cộng sản cũng không hơn gì Trung Hoa.

VIETNAM
Tôi đi du lịch Việt Nam trong một tour của người Mỹ tổ chức. Bước xuống phi trường Nội Bài, vào phòng vệ sinh. Phi trường mới xây nhưng nhà vệ sinh để lộ cho thấy kỹ thuật xây cất còn theo kiểu tiểu công nghệ hay những tay thợ làm cẩu thả. Đi tiểu, rửa tay xong, tôi và một vài ông Mỹ trong đoàn nhìn quanh tìm giấy lau tay. Tìm mãi không thấy. Cuối cùng tìm thấy một vật trông như cái hộp hở miệng giống như cái lò nướng bánh mì (toaster) lớn. Đây là cái “lò” xấy tay. Người dùng đút tay vào lò xấy cho khô tay. Nhìn vào lò, mốc meo mọc đầy vì nước ở tay nhỏ xuống hợp với độ ấm của lò tạo ra một môi trường thuận tiện cho mốc meo mọc. Một cái lò cấy nấm mốc. Trong “lò” có cả mẩu thuốc lá. Sự bảo trì, không đạt tới “chỉ tiêu”, “chỉ đạo” kém. Mấy ông Mỹ chậm hiểu không biết là cái gì vì không có đề chữ (dù là chữ Việt). Bao nhiêu chữ nghĩa ban “quản lý” để dành viết khẩu hiệu. Đáng lý nếu hà tiện chữ nghĩa hay ngại viết tiếng Anh thì cũng nên vẽ cho một cái hình cũng được. Chẳng ai dám thò tay vào lò. Để xoa dịu và để giữ mặt cho quê hương, tôi móc túi lấy gói giấy lau tay chia cho mọi người. 
Đền Ngọc Sơn ở Hồ Hoàn Kiếm giữa thủ đô Hà Nội là chỗ thờ các đấng thiêng liêng, thần thánh, một trong những biểu tượng tiêu biểu của thủ đô ngàn năm văn vật, tiếp đón hàng trăm du khách một lúc, vậy mà chỉ có một cái “nhà ỉa” kiểu ngồi xổm nhỏ như cái chuồng xí, mùi nồng nặc, nước rửa tràn ra ngoài lênh láng, chắc chắn làm ô nhiễm nước hồ. Rồi đây Rùa Thần chắc sẽ về chầu trời sớm để được siêu thoát.
Phóng uế ngay trên các đại lộ chính của thành phố vẫn còn thấy khắp nới. Chẳng đâu xa, ngay bên kia đường của khách sạn bốn sao chỗ tôi đang ở, trên tường giữa những khẩu hiệu rực rỡ mầu máu đỏ da vàng ca tụng đảng và nhà nước nổi bật rõ mồn một câu “khẩu hiệu” mầu trắng Cấm ỉa.
Tôi không có dịp “tham quan” một phòng vệ sinh công cộng dân dã của Việt Nam ta ngày nay để xem ra sao, nhưng dừng chân dọc đường nhìn các nhà vệ trong các quán ăn thật là lợm giọng. Hành nghề y khoa nên có “tật” phải rửa tay trước khi ăn, nhưng tôi không dám bước chân vào phần lớn các nhà hàng ăn nổi tiếng của người Việt Nam ở trong nước (và ngay cả ở hải ngoại) vì bước vào, lúc ra sẽ không dám ăn. Tôi phải dùng giấy lau tẩm cồn lau tay trước khi ăn, rồi sau khi ăn xong mới dám liều mình bước vào nhà vệ sinh.
Hầu hết các nước Á châu khác và ở hải đảo, ngoại trừ Úc, nhà vệ sinh công cộng cũng đều tồi tệ.

JAPAN
Chỉ có một nơi ở Á châu mà phòng vệ sinh tôi cho là sạch sẽ vào bậc nhất là Nhật Bản. Một trong những yếu tố giúp người Nhật sống lâu là vấn đề vệ sinh. Người Nhật rất sạch sẽ. Nhà vệ sinh công cộng của Nhật ở những nơi có du khách tới rất tiêu chuẩn, đầy đủ, chăm sóc kỹ lưỡng, sạch sẽ, miễn phí, đạt tới mức một chín một mười so với ở Mỹ. Nhân viên lau chùi cầu tiêu Nhật làm việc với tinh thần Thần Đạo, Võ Sĩ Đạo. Họ rất hãnh diện và tự hào khi nhìn thấy phòng vệ sinh của nước mình sạch sẽ.
Về tiện nghi họ còn hơn cả Mỹ. Họ cung cấp tay vịn ở bồn tiểu loại đứng cho các người tàn tật phái nam, có cả bồn rửa trôn (bidet) cho phái nữ và bồn rửa tay riêng cho trẻ em.
Phòng vệ sinh có hai loại: một loại theo Tây phương và một loại cổ truyền Nhật dành cho những người thích ngồi xổm kiểu Á châu dân dã. Ngoài cửa mỗi loại nhà vệ sinh đều có bảng hiệu vẽ hình chỉ rõ. Lưu ý là nếu dùng bồn cầu ngồi xổm Nhật Bản thì ngồi quay mặt vào trong (để lỡ cửa có bung ra cũng an toàn không bị ai nhìn thấy). Phía trong có tay vịn giúp những người phế tật nắm giữ khi ngồi xuống đứng lên.

toilet 
Nhà vệ sinh công cộng Nhật không một nước Á châu nào sánh bằng. Đại Hàn và Đài Loan bị Nhật chiếm đóng một thời gian khá lâu cũng học được ít nhiều cái tính sạch sẽ của Nhật nên phòng vệ sinh công cộng của hai nước này cũng tương đối sạch. Ta cũng thấy rất rõ là ở thành phố Hội An nhờ có người Nhật ngày xưa đặt  chân tới mà thành phố còn có những căn nhà cổ làm theo sắc thái Nhật, trông rất gọn gàng, khang trang, thanh lịch với những phòng vệ sinh được chăm sóc sạch sẽ hơn ở phố cổ Hà Nội.
Trên nóc thế giới, ngay ở đền Potola, Lhasa Tây Tạng, ngày nay đã bị Trung Hoa xâm chiếm, phòng vệ sinh cũng bị Hoa hóa.
Còn các phòng vệ sinh trong khách sạn thì Nhật ăn đứt Hoa Kỳ. Trong các khách sạn bốn, năm sao tôi ở, hệ thống phòng tắm đã tới mức “siêu hiện đại”. Bồn cầu có bàn cầu sưởi ấm, có vòi nước ấm rửa, vẽ hình cái mông và vòi nước rửa riêng cho các bà (bidet) vẽ hình đầu phụ nữ, có chỗ có thêm hơi nóng xấy khô, có xịt nước hoa. Chỉ cần bấm cái nút. Tôi giả vờ như một anh chàng nhà quê không biết tiếng Nhật và tiếng Anh bấm thử cái nút dùng cho phái nữ có vẽ hình đầu phụ nữ xem vòi nước của phái nữ có khác cái vòi nước rửa dành cho hai phái không. Vòi nước dành riêng cho phái nữ bắn ra phía trước nhiều hơn, êm dịu, mơn trớn hơn. Cũng nên biết là vòi nước giữ cố định một chỗ nhiều khi phải xê dịch bàn tọa của mình để nhắm cho vòi nước bắn trúng đích.
Cách lau chùi thay đổi theo từng vùng trên thế giới, theo từng nền văn hóa.

MIDDLE EAST
Một lần ở Ai Cập, theo chân đoàn lạc đà vào sa mạc sống đời du mục với tộc người Bedouins, đêm về dựng lều ngủ giữa sa mạc mênh mông.  Không còn gì thú hơn ngồi và hóng gió trên biển cát mênh mông dưới trời trăng lồng lộng. Trước khi đi hóng gió sa mạc, tôi hỏi xin giấy vệ sinh. Đám dân du mục rũ ra cười, cho tôi là dân tỉnh ngố, họ bảo rằng tôi cứ yên chí, ngoài đó đã có sẵn đồ chùi. Giữa hoang vu của đêm trăng sa mạc, không một bóng người nhưng tôi vẫn thấy ngại ngùng, tìm đến một mô cát rồi ngồi núp ở phía sau, không có người nhưng có chị Hằng, sợ chị xấu hổ mà chui vào nấp trong mây dấu mặt thì mất cả cái thú vừa ngắm trăng vừa hóng gió. Nhìn quanh, chỉ mênh mông cát và cát, nhiều hơn cả Hằng hà sa số, không có cả một cái lá cây, không một cọng cỏ. Cuối cùng thì tôi biết. Những người sống trong sa mạc họ chùi bằng… cát. Chịu thua. Tôi đành phải hy sinh lấy cái quần lót. Chùi xong tôi bới cát chôn chiếc quần, sợ dân sa mạc này mà biết được, họ sẽ chế riễu mình là dân… thành phố có đầu óc rởm. Đây không phải là lần đầu tiên tôi dùng đồ lót. Tôi còn nhớ mãi những ngày biến động của đời sinh viên thủa trước. Lần đó theo đoàn biểu tình xuống công trường Con Rùa trước Viện Đại Học tham dự lễ “xuống tóc”của luật sư Vũ Văn Mẫu, tôi bị bắt đem về giam ở khu B tại Tổng Nha Cảnh Sát Saigon. Căn phòng hẹp như chuồng cọp giam mấy chục mạng sinh viên, phải ngồi dựa sát vào nhau, không nằm được. Góc phòng có một cái thùng vệ sinh. Có đứa đi vệ sinh xong để nguyên, có đứa đánh trịn. Tôi không thể nào làm được như thế bèn bắt đầu xé vòng quanh phần dưới của chiếc áo lót “may-ô” dùng làm giấy vệ sinh. Nhiều người ùa đến xin một mảnh áo. Tôi đã “xẻ áo” cho họ nhưng họ không hề nghĩ tới “chia cơm” cho tôi. Một mảnh áo, một miếng cơm trong tù quí hơn vàng. Khi được thả về, chiếc áo may ô của tôi chỉ còn cái vòng ở cổ, trông giống như  tôi đeo kiềng.
Những người sống trong rừng dĩ nhiên dùng lá.  Người Nhật nghĩ ra cách rửa trôn này có lẽ bắt nguồn từ thói quen dùng nước của người Á châu từ ngàn xưa. Người Âu châu ở xứ lạnh không thích rửa nước nhất là về mùa đông. Người Âu Mỹ thích lau chùi vì thế phòng vệ sinh còn có tên gọi là toilet. Từ toilet, Pháp ngữ là toilette có gốc Pháp ngữ toile, vải (vải “toan”). Toilet là phòng “lau chùi”.
Người Âu châu rửa nước chưa quen thấy… nhột. Tuy nhiên những ai đau khổ vì bệnh trĩ (trĩ ngoại) lại rất khoái.
Trong phòng tắm, cái gương soi mặt cũng rất tiện nghi. Thường sau khi tắm, gương bị mờ mịt vì hơi nước. Gương ở Nhật phía sau có gắn bộ phận làm tan hơi nước tự động giống như ở kính xe hơi nên có một khoảng ở giữa gương không bị mờ, vẫn dùng soi mặt, chải tóc được sau khi tắm.
……
Biết đến bao giờ cái bàn tọa của dân dã Việt Nam được các nhà lãnh đạo chăm sóc như dân Nhật? Ngày nào cái phòng vệ sinh công cộng ở Việt Nam còn chưa bằng ở Nhật thì xìn đừng nói là Việt Nam đã tiến bộ.
Đi qua nhiều nhà vệ sinh trên thế giới, tôi nhận ra một điều là nhìn vào phòng vệ sinh công cộng của dân bản xứ của một nước là ta có thể nhìn thấy rất rõ trình độ dân trí của dân tộc đó. 
Người Việt mỗi lần vào phòng vệ sinh công cộng ở đất nước mình, xin hãy cúi đầu ngồi xuống mà suy ngẫm về đất nước Việt Nam minh

Mẹo nhỏ khi đi du lịch là, 
Sáng sớm chịu khó dậy sớm (trước 1giờ+ khởi hành), uống nước thật nhiều, đi ăn sáng đầu tiên khi mở cửa (không phải vì tham ăn) mà là để được về phòng làm chuyện... "phế uế". Và rồi uống nứơc hạn chế ít nhất trong 2 giờ hành trình.  Phần nhiều mình sẽ "bị" hạn chế dùng nhà vệ sinh...trừ khi bị ..."Tào tháo" rượt! Vậy cũng phải ăn uống cảnh thận, nhất là mang theo thuốc ...phòng chống đau bụng bởi vì không hạp với những đồ ăn địa phương...và nhất là luôn luôn có giấy vệ sinh mang theo (phần nhiều có ở khách sạn), rồi có thêm một chai dùng cho khử trùng trong ví...dùng trước khi cầm đồ ăn (nhất là đồ ăn phải cầm tay, nếu được, thì dùng vỏ của nó, không nên dùng tay trực tiếp). Muốn sạch sẽ, mang theo một bộ "muỗng, nỉa, đũa" trong ví...Và nhất là tránh sờ vào nơi công cọng càng ít càng tốt! Vì mình sạch không có nghĩa là ai cũng vậy...! Ai hay bị "say sóng" khi di chuyễn, luôn luôn mang theo bao ni long phòng "lúc cần", để khỏi "làm phiền" những người chung quanh!!!
Kinh nghiệm của những người thích du lịch. Bon voyage!

 NGUYEN XUAN QUANG :

Người Việt bầu cho Clinton hay Trump?

Trên BBC News ngày 14.10.2016, ký giả Jasmine Taylor-Coleman đã viết: Ít ứng viên tổng thống Mỹ nào lại bị ghét như Donald Trump và Hillary Clinton”. Còn sử gia nghiên cứu ngôn ngữ chính trị, Jennifer Mercieca, nói rằng ngôn ngữ trong bầu cử lần này đã đi quá xa:
"Khi ta xem chính trị như thể thao hay chiến tranh, thế là ta tự xem mình là fan hay người lính, cổ vũ, la ó hay vâng lệnh. Khi ta xem chính trị giống thế, những người có quan điểm khác ta không còn là sai, mà là kẻ xấu. Họ là kẻ thù."
Tình trạng quái đản này cũng đang xảy ra trong cộng đồng người Việt ở Hoa Kỳ. Một cuộc tranh luận gay cấn đang diễn ra trong cộng đồng nầy: Bầu cho Clinton hay bầu cho Trump? Có nhiều nhóm đang quyết ăn thua đủ với nhau. Nhiều người đã gọi vào các cơ quan truyền thông Việt ngữ ra lệnh đừng loan các tin bất lợi cho Trump...
Những cuộc thăm dò cho thấy đa số giới trẻ và những người có trình độ hiểu biết về chính trị có khuynh hướng bầu cho bà Clinton. Trong khi đó, đa số người lớn tuổi và những người “đấu tranh” lại rất thích Trump, vì cho rằng Obama và bà Clinton quá yếu. Phải có một người như Trump mới có thể đương đầu với Trung Quốc và Cộng Sản được. Nhiều người công giáo Việt Nam cũng nói phải bầu cho Trump, vì đảng Cộng Hòa Pro Life, còn đảng Dân Chủ Pro Choise!
Nhưng nói như vậy là nói theo cảm tính, tức theo mình muốn, chứ không suy nghĩ và hành động dựa theo những sự kiện thực tế: Nếu nhìn vào thể thức bầu cử tổng thống ở Mỹ và tỷ lệ của cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, chúng ta sẽ thấy, mặc dầu có nhiều người đang quyết ăn thua đủ với nhau, cộng đồng này dù bỏ phiếu cho ai, Trump hay Clinton, có đi bỏ phiếu hay không đi  bỏ phiếu, cũng chẳng có ảnh hưởng gì đến kết quả cuộc bầu cử tổng thống Mỹ cả!
CÁC TIỂU BANG BẦU TỔNG THỐNG
Những người mới qua thì không nói, có người đã ở trên đất Mỹ 40 năm và có nhiều người đã đi bầu tổng thống Mỹ đền 9 lần, nhưng vẫn chưa biết nước Mỹ đã bấu cử thổng thống như thế nào và lá phiếu của mình có ảnh hưởng gì đến cuộc bầu cử đó hay không.
Điều quan trọng phải biết là ở Mỹ, các tiểu bang bấu tổng thống chứ không phải mỗi cử tri bầu tổng thống như ở dưới thời VNCH. Nói cách rõ ràng hơn, nước Mỹ không bầu tổng thống theo thể thức phổ thông đầu phiếu (universal suffrage) mà các cử tri đoàn(electoral colleges) của các tiểu bang mới có quyền bầu tổng thống.
Thể thức bầu cử tổng thống Mỹ được quy định trong Điều II Khoản 1 và trong các tu chính án XII, XXII, và XXIII của Hiến Pháp Hoa Kỳ. Chúng tôi xin tóm lược những nét chính như sau:
Mỗi Tiểu bang sẽ cử ra một cử tri đoàn bằng tổng số Nghị sĩ và Dân biểu của Tiểu bang đó tại Quốc hội Liên bang. Nhưng không một Nghị sĩ, Dân biểu hoặc một viên chức nào đang đảm nhiệm chức vụ có lợi tức, được chọn vào cử tri đoàn.
Hiện nay mỗi Tiểu bang có 2 nghị sĩ, còn số dân biểu của các tiểu bang được ấn định tùy dân số của mỗi tiểu bang, 10 năm ấn định một lần. Thí dụ California có 53 dân biểu, New York 27, Arizona 9, Ohio 16, Florida 27, v.v.
Hiện nay nước Mỹ có 100 nghị sĩ, 535 dân biểu, cộng thêm 3 đại biểu của Washington DC thành 538 đại biểu. Các tiểu bang có số cử tri đoàn lớn nhất là California 55 người (2 + 53), Texas 38 người, New York 29 người, Florida 29 người, Illinois 20 người, Pennsylvania 20 người, v.v.
Hiến pháp quy định rằng “Người nhận được nhiều phiếu bầu nhất sẽ là Tổng thống, nếu như số phiếu bầu này chiếm đa số trong tổng số các cử tri đoàn được bầu ra.” Như vậy muốn được chọn làm tổng thống, ứng cử viên phải có số phiếu quá bán.
Hiện nay tổng số phiếu là 538, chia hai thành 269. Do đó, muốn đắc cử tổng thống phải được từ 270 (269 + 1) phiếu trở lên.
Chúng ta nhớ lại, trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ ngày 7.11.2000, ứng cử viên Al Gore hơn ứng cử viên George W. Bush khoảng 540.000 phiếu phổ thông. Nhưng khi cử tri đoàn bầu thì Bush giành được 271 phiếu còn Gore 266 phiếu nên Gore bị thua.
NGƯỜI VIỆT CHẲNG CÓ XƠ MÚI GÌ
Tổng số dân Mỹ năm 2014 là 318.900.000 người, trong đó có 1.737.433 người Việt, tức chỉ chiếm 0.54% dân số, một tỷ lệ quá nhỏ.
Nước Mỹ hiện có hai tiểu bang lớn nhất là California và Texas và đây cũng là hai tiểu bang có đông người Việt nhất. Chúng ta thử nhìn vào hai tiểu bang này xem người Việt có đóng vai trò nào trong cuộc bấu cử tổng thống Mỹ hay không.
1.- Về dân số và sắc tộc
Dân số California năm 2014 khoảng 38.340.000 người, có 581.946 người Việt. Texas có 26.960.000 người, chỉ có 210.913 người Việt. Nếu so với các sắc tộc khác, tỷ lệ này quá nhỏ bé:
Tai California, da trắng có 15.763.625 người, chiếm 42.3%; Mỹ Latino 14.013.719, chiếm 37.6%; Á Châu (đa số người Tàu) 4.861.007, chiếm 13%; Phi Châu 2.299.072  chiếm 6%, trong khi người Việt chỉ có 581.946 người, chiếm 1.51%.
Tại Texas, da trắng có 17.701.552 người, chiến 70%; Mỹ Latino 9.460.921, chiếm 37%, Phi Châu 2.979.598, chiếm 11%; Á Châu (đa số người Tàu) 964.596, chiếm 3%, trong khi người Việt chỉ có 210.913 người, chiếm 0,78%.
2.- Về đảng phái
Tại California, Dân Chủ chiếm 44.8%, Cộng Hòa chiếm 27.3%. Tại Texas, Dân Chủ chiếm 41.4%, Cộng Hòa chiếm 57.2%.
Nhìn lên bản đồ bầu cử, cứ thấy tiểu bang nào sơn màu đỏ, chúng ta biết tiểu bang đó thuộc Cộng Hòa (như Florida, Virginia, Nebraska, Neveda, v,v.); tiểu bang nào sơn màu xanh thuộc Dân Chủ (như California, New York, Illinois, Michigan, v.v.).
Đảng nào có đa số phiếu tại một tiểu bang sẽ nắm trọn số đại biểu (electors) của tiểu bang đó, như đảng Cộng Hòa được đa số phiều tại Texas sẽ chiếm được 38 đại biểu của bang này, còn đảng Dân Chủ có đa số phiếu tại California sẽ ôm trọn 55 đại biểu của tiểu bang đó.
Trong những năm gần đây, California luôn thuộc về Dân Chủ, còn Texas thuộc về Cộng Hòa. Nhưng năm nay, tình trạng của Texas có thể thay đổi, vì rất nhiều người theo Cộng Hòa không muốn bầu cho Donald Trump.
Cho đến hôm Chúa Nhật 15.10.2016, bà Clinton đã được 250 phiếu cử tri đoàn, còn ông Trump chỉ mới được 163 phiếu.
Với tỷ lệ quá nhỏ bé (0,54%, 0,78% hay 1,51%), dù người Việt có bỏ phiếu cho Clinton, Trump hay chẳng bỏ phiếu cho ai cả, kết quả cuộc bầu cử tại tiểu bang họ cư ngụ cũng chẳng thay đổi gì cả. Ngay cả khi họ bỏ nón cối xuống và vác mã tấu đi đâm chém nhau để bênh vực cho Trump hay Clinton, tình trạng cũng vẫn thế thôi.
Tuy nhiên, cử tri người Việt vẫn phải đi bầu để góp phần vào việc quyết định các đại diện tại liên bang hay tiểu bangnhư nghị sĩ, dân biểu, thống đốc, giám sát viên, nghị viên, thị trưởng, v.v.
VẠN SỰ GIAI DO TIỀN ĐỊNH!
Báo New York Times nói rằng Donald Trump khi cầm cái BÚA trong tay cứ tưởng mọi thứ đều là ĐINH, ông muốn đóng chỗ nào thì đóng. Lúc ông bảo cho xây bức tường giữa Mexicô và Mỹ và bắt Mexicô phải trả tiền, lúc ông tuyên bố sẽ đem quân Mỹ qua Syria “đấm vào mặt bọn ISIS”, lúc ông đòi Châu Âu và Châu Á phải tự bảo vệ mình nếu họ không chịu bù đắp thêm ngân sách cho Mỹ, lúc ông dòi bắt các nhà đầu tư Mỹ ở Trung Quốc và Mexico phải quay về Mỹ, khi khác ông đòi bắt giam bà Clinton… Thử hỏi một người gần như chẳng biết gì về luật pháp Mỹ cũng như luật pháp quốc tế, không hiểu gì vế kinh tế, chính trị, bang giao quốc tế, an ninh thế giới… như thế mà nhảy lên lãnh đạo nước Mỹ và lãnh đạo thế giới giới, đất nước này và thế giới này sẽ đi về đâu?
Nước Mỹ có những chính sách và chiến lược có khi 5 năm, có khi 10 năm, có khi 30 năm, có khi 50 năm…, không phải mỗi người khi lên làm tổng thống muốn làm gì thì làm. Nếu mỗi tổng thống đều tự do hành động theo quan điểm và đường lối riêng, nước Mỹ đã sụp đổ từ lâu rồi.
Khi ra tranh cử, khẩu hiệu của ông Obama là “Change” (thay đổi), nhưng trong suốt 8 năm làm tổng thống, ông mới chỉ làm được đạo luật Obamacare, còn những cái khác như kế hoạch “Một Trung Đông mới”, chuyển từ chiến lược can thiệp bằng quân sự (military intervention) qua chiến lược chiến tranh ủy nhiệm (proxy war), chính sách ngoại thương với Trung Quốc… ông vẫn phải đi theo các chiến lược đã được ấn định từ trước. Không theo là đi đời nhà ma.
Mặc dầu đã ở Mỹ trên đất Mỹ 40 năm, ĐA SỐ NGƯỜI VIỆT VẪN CHƯA BỎ ĐƯỢC TẬP QUÁN SUY NGHĨ VÀ HÀNH ĐỘNG THEO CẢM TÍNH với tầm nhìn ngắn, tức suy nghĩ, nói, viết và làm theo mình mình muốn, bất chấp thực tế như thế nào. Ai nói khác, làm khác hay có thể tranh chỗ đứng của họ đều có thể bị coi là tay sai cộng sản hay đặc công cộng sản nằm vùng. Họ đã tự biến từ người "CHỐNG CỘNG” thành người “GIỐNG CỘNG”!
Trước 30.4.1975, miền Nam có chính phủ, có quân đội thiện chiến và có tinh thần chiến đấu rất cao, nhưng người lãnh đạo là Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu lại luôn suy nghĩ và hành động theo cảm tính, bất chấp “Đồng Minh” và “Địch” đang làm gì, nên Miền Nam đã mất chỉ trong 40 ngày. Bây giờ qua Mỹ, với tỷ số 0,54% dân số Hoa Kỳ, một số người Việt đấu tranh lại tin rằng trong cuộc bầu cử tổng thống sắp đến, họ có thể lật ngược thế cờ, đưa Donald Trump lên cầm quyền để dẫn quân đi đánh Trung Quốc và điệt CSVN! Ai bầu cho bên kia đều là “địch”.
Nhưng “Qu’est sera sera”. Việc gì sẽ đến thì sẽ đến, bất chấp người Việt nghĩ gì và muốn gì.
Ngày 20.10.2016
Lữ Giang