Wednesday, September 21, 2016

Khoét núi xây chùa Một Cột trên đất Mỹ

Chùa Một Cột đã hoàn thành trên đất Mỹ - Ảnh: Nhân vật cung cấp Sau gần 3 năm thi công, bản sao của một trong những công trình biểu tượng của VN là chùa Một Cột đã mọc lên đầy uy nghi, kiêu hãnh trên vùng đồi núi đẹp và hùng vĩ ở Golden Hills, Tiểu bang California.
 
Trong bài viết trên tuần san vào tháng 6.2013, chúng tôi đã ghi nhận sự trỗi dậy của Khu bảo tồn văn hóa Việt trên đất Mỹ khi có mặt tại Voviology City. Lúc đó, nơi đây đã hoàn tất nhà rường 300 năm, tượng mẹ Âu Cơ trăm trứng, đài tưởng niệm tượng Đức Thánh Trần Hưng Đạo, trong khi các công trình khác chuẩn bị được bắt đầu là chùa Một Cột, bức tường Văn hóa VN. Tất cả đều nằm trong Voviology City, thuộc sở hữu của TS Châu Nhật Tân. Và vào cuối tuần qua, chùa Một Cột cuối cùng đã hoàn thành.
TS Châu Nhật Tân cho hay quá trình chuẩn bị đã bắt đầu từ năm 2011, và ông đặc biệt tâm đắc với thiết kế cùng sự tồn tại đặc biệt của ngôi chùa nổi tiếng. Đến tháng 4.2013, chùa Một Cột tại Khu văn hóa Việt tại Golden Hills, Tiểu bang California chính thức được khởi công, dựa trên nguyên bản chùa Một Cột tại Hà Nội.
Có tận mắt chứng kiến công trình xây dựng mới thấy được mức độ khó khăn mà nhà xây dựng phải đối mặt khi dựng chùa Một Cột ở giữa lưng chừng núi, trên độ cao hơn 1.500 m. Ngoài yếu tố địa hình cao nguyên, thời tiết tại Golden Hills đặc biệt khắc nghiệt, chỉ cho phép làm việc tối đa 5 - 6 tháng/năm.
Khu bảo tồn văn hóa Việt là dự án được khởi công đầu tiên trong quần thể các nền văn hóa chủ đạo của thế giới, thu hút các Việt kiều từ Úc, Pháp, Na Uy... và cả người trong nước, cũng như thân nhân và bè bạn của TS Tân đến đây tham gia góp sức vào thời gian có thể. Anh Phong Truong, sống ở Sydney (Úc), và vợ hằng năm đều đến làm việc thiện nguyện tại công trình văn hóa do TS Châu Nhật Tân khởi xướng.
Anh cho hay phần khó khăn nhất là làm sao đổ bê tông phần móng kiên cố cho ngôi chùa, cũng như lắp ráp phần bệ đỡ hình đài sen để đặt chùa Một Cột lên. Phải mất hơn 10 ngày mới đổ xong móng, trong khi công việc khoét núi, mở đường cho riêng dự án này đã được thực hiện 1 năm trước đó. Tất cả các công việc đều dựa chủ yếu vào sức người.
Do địa hình vùng núi cheo leo và đường sá tự làm, các cỗ máy lớn như máy đóng cọc đều không thể nào đưa lên độ cao chùa Một Cột đang tọa lạc. Hầu như toàn bộ đồ trang trí trong chùa đều được gửi từ VN sang, chẳng hạn như ngói, gạch, phù điêu, tượng Phật...
Theo TS Châu Nhật Tân, chùa Một Cột đã bị đặt mìn vào thời Pháp thuộc, nên khi tái xây dựng người ta chỉ chú trọng vào ngôi chùa, tức tòa sen mà bỏ qua chi tiết ở nơi cầu thang. Tòa sen theo ý niệm của Phật giáo là sự đạt đạo, mà sự đạt đạo là phải tự thân và tự lực không có vay mượn, không có dựa dẫm nên không thể nào làm đường đến tòa sen là một khối đúc cầu thang thật lớn án cả kiến trúc độc đáo của chùa.
Đặc trưng của sự phồn thịnh và tốt đẹp
Dưới thời Lý, Đại Việt độc lập về ý chí, hùng mạnh về nhiều mặt cũng như sức mạnh đoàn kết của toàn dân. Theo sử sách, đây là một giai đoạn cực thịnh về kinh tế, chính trị, lẫn về tinh thần mà đặc trưng là tôn giáo, là tín ngưỡng truyền thống của dân tộc. “Phối hợp tất cả những điều trên để đất Việt trở thành một cường quốc mà giai đoạn ra đời của chùa Một Cột là đặc trưng của sự phồn thịnh và tốt đẹp đó”,
TS Châu Nhật Tân giải thích. Ngoài ra, hình dáng hoa sen của chùa Một Cột còn là biểu tượng của sự đạt đạo, đạt lý, đạt tình của tinh hoa, tinh thần và dân tộc, đóng vai trò như một biểu tượng hòa quyện chặt chẽ giữa đạo và đời, tình người và xã hội.

Saturday, September 10, 2016

Chuyện lạ xảy ra ở thành phố Oakland, Bắc California Hoa Kỳ

  Một tượng Phật nhỏ để ở góc phố, nơi đầy dẫy tội hình sự xảy ra, thế rồi trở thành một cái am nhỏ, và tội phạm khu phố giảm 82%... Chuyện hy hữu này xảy ra ở thành phố Oakland, Bắc California.
Phóng viên Chip Johnson kể lại trên báo http://SFGate.com ngày 15-9-2014, rằng pho tượng Phật đã làm cho một khu phố Oakland bình an. Dan Stevenson không phải Phật Tử, cũng không phải tín đồ của bất kỳ tôn giáo nào. Anh chỉ là một cư dân bình thường trên đường 11th Ave., trong khu phố Eastlake của Oakland. Năm 2009, khi vào tiệm bán vật dụng xây dựng Ace, chợt khởi tâm từ bi và đã mua pho tượng Phật cao 2 feet (tương đương 61 centimét) bằng đá, và anh gắn tượng này vào một góc phố trong khu cư dân góc đường 11 và đường 19.
Anh hy vọng rằng tượng Phật để góc phố như thế sẽ làm bình an cho khu phố khét tiếng về tội hình sự này, nơi đủ thứ chuyện mua bán ma túy, sơn xịt, xả rác, bán dâm, cướp bóc, đánh nhau và trộm cắp. Vậy mà tuyệt vời, theo bài báo SFGate và đài KPIX. Khu phố thay đổi lạ kỳ.
Dân chúng không xả rác vào góc phố này nữa. Bọn thanh niên ngưng màn sơn xịt các bức tường quanh đó. Các tay buôn ma túy cũng kiếm chỗ khác làm ăn. Các cô gái mãi dâm lẳng lặng tìm nơi tụ tập xa hơn. Phóng viên Chip Johnson hỏi cảnh sát về thống kê tội hình sự khu phố quanh pho tượng. Kể từ năm 2012, khi quý bà tới tụng kinh hàng ngày, tội hình sự giảm 82%. Các trường hợp cướp bóc giảm từ 14 vụ xuống còn 3 vụ, tấn công từ 5 vụ xuống thành số không, trộm từ 8 vụ còn 4 vụ, ma túy từ 3 vụ xuống số không, và bán dâm từ 3 vụ xuống cũng số không.
Người cảnh sát thống kê nói rằng không thể nói nguyên nhân vì sao, nhưng đó là các số thống kê. Hồi năm 2009, khi người ta nghe chuyện Stevenson gắn pho tượng, bất giờ nhiều thứ cúng dường tới đặt nơi cửa nhà anh. Nghe y hệt như trong cuốn phim của Clint Eastwood có tựa đề "Gran Torino." Stevenson kể, “Người ta để cả tấn trái cây, và thức ăn đặc sản Việt Nam, và kẹo nữa, nhưng chỉ có tôi và vợ tôi tên là Lu đây, và chúng tôi không ăn hết nổi, nhưng chuyện cảm động là vậy.” Anh nói với nhà báo, “Tôi đã cố gắng giảỉ thích về lý do đặt tượng Phật ở góc phố. Tôi không có gì xúc phạm hết, nhưng tôi không tin những gì quý vị tin.” Vậy mà anh chàng vô thần Stevenson đã biến đổi cả khu phố. Bây giờ, cứ mỗi buổi sáng, lúc 7 giờ sáng, các Phật Tử rung chuông, gõ mõ, tụng kinh buổi sáng. Pho tượng nguyên thủy bây giờ được đặt trong một cái am nhỏ xây lên, trong đó có kiến trúc ngôi chùa gỗ tí hon, cao 10 feet (tương đương 3 mét), và trong am này có thêm một số tượng nhỏ nữa, và vật phẩm thờ cúng.
Alicia Tatum, 27 tuổi, nói với phóng viên, “Chỗ này hồi đó bị người ta tới xả rác. Nhưng bây giờ chung quanh là hoa cúng Phật, và cứ mỗi sáng quý bà ra góc phố này tụng kinh.” Và những ngày cuối tuần, tín đồ tới khoảng hơn một tá người: dân da đen, dân da trắng, đủ sắc dân... theo lời Andy Blackwood, một cư dân gần đó. Mới hai tuần trước, một nhóm du khách Đức quốc tới thăm ngôi đền thờ tí hon này. Blackwood nói, “Mấy tay buôn ma túy biến đi hẳn rồi, các cô gái giang hồ cũng không thấy tới nữa.” Ngồi đền tí hon thờ Phật này hai lần đứng vững trước nỗ lực muốn gỡ bỏ: 1 lần là từ dân hình sự, lần thứ nhì là từ chính quyền. Cả 2 lần đều không đẩy được tượng Phật này đi. Hồi mới gắn tượng Phật ra góc phố, một tên trộm tìm cách cạy tưọng này ra, nhưng Stevenson trước đó đã hàn cứng khung bằng các thanh sắt và chân đế dán bằng keo tổng hợp trị giá 35 đôla. Thế nên, tượng Phật không hề nhúc nhích.
Rồi vào năm 2012, sau khi một cư dân than phiền, thành phố cho nhân viên xuống gỡ pho tượng, nhưng dân chúng túa ra bảo vệ ngôi chùa tí hon, và các viên chức thành phố quyết định là sẽ “nghiên cứu” thêm chuyện này. Hai năm sau, chuyện này không được chính quyền nhắc tới nữa, và tượng Phật vẫn an vị nơi đó.

Monday, September 5, 2016

6 công ty Do Thái chiếm 96% giới truyền thông Mỹ

"Bạn biết rất rõ, và những người Mỹ ngu dốt cũng biết rõ như thế, rằng chúng ta kiểm soát chính phủ của họ, bất kể ai ngồi trong Tòa Bạch Ốc. Bạn thấy, tôi biết điều đó và bạn biết điều đó rằng không một TT Mỹ nào có thể ở vào vị trí thách thức chúng ta, ngay cả nếu chúng ta làm những việc không thể tưởng tượng được. Những gì họ (Mỹ) có thể làm đối với chúng ta? Chúng ta kiểm soát Quốc Hội, chúng ta kiểm soát các phương tiện truyền thông, chúng ta kiểm soát công nghiệp giải trí, và chúng ta kiểm soát tất cả mọi thứ ở Mỹ. Tại Mỹ, bạn có thể chỉ trích Chúa, nhưng bạn không thể chỉ trích Israel…"  
Tzipora Menache
 
Thực tế việc Do Thái kiểm soát truyền thông Mỹ
 
 
 
Walt Disney
Walt Disney là hãng truyền thông lớn nhất hiện nay. Chủ tịch và giám đốc điều hành là Michael Eisner, một DT. Đế chế Disney do một người được giới truyền thông mô tả là “đồng bóng” kiểm soát, kể cả một vài công ty sản xuất chương trình TV (Đài truyền hình Walt Disney, Touchstone Television, Đài Truyền hình Buena Vista), các mạng cáp của nó có 14 triệu thuê bao, và hai công ty sản xuất video. Cũng như các hãng phim ảnh, tập đoàn Walt Disney Picture, do Joe Roth DT cầm đầu, bao gồm Touchstone Pictures, Hollywood Pictures, và Caravan Pictures. Disney cũng sở hữu các hãng phim Miramax, do anh em Do Thái Weinstein điều hành. Khi hãng Disney còn do gia đình không DT Disney quản lý trước khi bị Eisner nắm quyền kiểm soát năm 1984, nó là một hãng giải trí gia đình lớn và lành mạnh. Trong khi vẫn giữ các quyền lợi đối với Snow White, dưới trướng Eisner, Disney đã mở rộng sang lĩnh vực tình dục và bạo lực. Ngoài ra, nó còn có 225 chi nhánh tại Hoa Kỳ và một phần là chủ sở hữu của một số hãng truyền hình châu Âu. Chi nhánh cáp ABC, ESPN, do DTSteven Bornstein là chủ tịch và giám đốc điều hành. Tập đoàn Walt Disney cũng nắm phần hùn kiểm soát trong Lifetime Television và hãng cáp mạng Arts & Entertainment Network . ABC Radio Network sở hữu 11 trạm phát AM và 10 trạm FM, ngoài ra trong các thành phố lớn như New York, Washington, Los Angeles, có trên 3400 chi nhánh. Mặc dù chủ yếu là một công ty viễn thông, Capital Cities/ABC đã kiếm được hơn $1 tỷ trong lĩnh vực xuất bản năm 1994. Nó sở hữu 7 tờ báo ngày, ấn phẩm Fairchild, Chilton, và tập đoàn xuất bản Diversified.
 
 
Time Warner, Inc,
Time Warner, Inc, là kẻ có uy quyền lớn thứ 2 trong làng truyền thông thế giới. Vị chủ tịch hội đồng và CEO Gerald Levin, là một DT. HBO là công ty con của Time Warner là công ty có mạng cáp trả tiền lớn nhất nước Mỹ. Warner Music còn hơn là công ty ghi âm lớn nhất thế giới, với 50 thương hiệu, trong đó lớn nhất là Warner Brothers Records, do Danny Goldberg cầm đầu. Còn Stuart Hersch là chủ tịch của Warnervision, và công ty sản xuất video Warner Music. Goldberg và Hersch đều là DT. Warner Music là kẻ sáng lập ban đầu thể loại "Rap găng tơ/Gangsta rap". Mặc dù còn có sự tham gia của Interscope Records, hãng này đã giúp phổ biến cái thể loại trữ tình sinh động rõ ràng thúc giục người da đen có hành vi bạo lực chống người da trắng. Hơn nữa, ngoài âm nhạc và cáp mạng, Time Warner còn dính líu sâu vào lĩnh vực sản xuất phim (Warner Brothers Studio) và xuất bản. Bộ phận xuất bản của Time Warner do một chủ bút DT là Pearlstine Norman cầm đầu. Đó là nhà xuất bản tạp chí lớn nhất nước Mỹ (Time, Sports Illustrated, People, Fortune). Khi Ted Turner, một người không DT bỏ thầu mua CBS năm 1985, đã có náo loạn trong làng truyền thông cả nước Mỹ.
 
 
Ông Turner đã làm giàu trong lĩnh vực quảng cáo và sau đó đã xây dựng thành công mạng cáp truyền hình tin tức là CNN. Mặc dù ông Turner thuê một số DT làm việc trong những vị trí điều hành chủ chốt trong CNN và không bao giờ công khai đối đầu với quyền lợi DT, ông là một người có lòng tự trọng và cá tính mạnh, nhưng cũng được chủ tịch hãng CBS, William Paley (DT tên thật Palinsky) kính trọng, cũng như các thành phần DT bất trị khác ở CBS: kẻ buông súng lúc nào đó có thể quay súng chống lại họ. Hơn nữa, phóng viên DT Daniel Schorr, kẻ đã từng làm việc cho ông Turner, công khai kết tội ông chủ cũ của hắn có thành kiến cá nhân không ưa DT. Để chặn Turner tham gia thầu, ban điều hành CBS mời các tỉ phú DT Laurence Tisch, ông chủ các rạp chiếu phim, khách sạn, bảo hiểm, và thuốc lá đến mua lại 1 cách "thân thiện" công ty, từ 1986 đến 1995 Tisch là chủ tịch và Giám đốc điều hành của CBS, loại bỏ bất kỳ mối đe dọa ảnh hưởng không DT nào ở đây. Các nỗ lực của Turner để mua được một mạng lưới lớn đã bị Levin của Time Warner cản trở, hắn ta sở hữu gần 20% cổ phiếu CBS và có quyền phủ quyết vụ mua bán lớn.
 
 
Viacom Inc,
Viacom Inc, của DT Sumner Redstone (con của Murray Rothstein) là hãng truyền thông lớn thứ 3 Mỹ, có thu nhập $10 tỉ một năm. Viacom sản xuất và phân phối các chương trình truyền hình cho mạng cáp lớn hàng thứ 3, nó sở hữu 12 đài truyền hình và 12 đài phát thanh, nó còn sản xuất phim thông qua Paramount Pictures, do nữ DT Sherry Lansing nắm. Bộ phận xuất bản của nó gồm Prentice Hall, Simon&Schuster, và Pocket Books. Nó phân phối video qua hơn 4000 cửa hàng. Xếp Viacom tuyên bố rằng mình nổi tiếng, là nhà cung cấp dịch vụ chương trình cáp lớn nhất thế giới, qua các mạng lưới Showtime, MTV, Nickelodeon, và các mạng lưới khác. Kể từ năm 1989, MTV và Nickelodeon đã chiến thị phần ngày càng lớn trong giới khán giả truyền hình trẻ.
Với top 3, và còn hơn cả lớn nhất trong tay DT, thật khó để tin rằng mức độ kiểm soát quá mức như thế là không có chủ tâm, nỗ lực có tính toán của giới DT từ trước. Còn những hãng truyền thông lớn khác thì sao?
 
 
News Corporation
Số 4 trong danh sách là News Corporation của Rupert Murdoch, ông ta cũng sở hữu Fox Television và sở hữu và hãng phim 20th Century Fox. Murdoch không phải DT nhưng Peter Chermin, người đứng đầu hãng phim của Murdoch và cũng giám sát sản xuất truyền hình là DT.
 
 
Sony Nhật Bản
Số 5 là tập đoàn Sony Nhật Bản, có chi nhánh ở Mỹ là Sony Mỹ, có điều hành là Michael Schulhof, một DT. Alan Levine,1 DT khác nắm Sony Pictures.
Hầu hết các hãng sản xuất phim và truyền hình không thuộc về các hãng lớn cũng do DT kiểm soát. Ví dụ, New World Entertainment, như một nhà phân tích truyền thông tiết lộ là "nhà sản xuất chương trình độc lập chủ yếu ở Mỹ," là sở hữu của Ronald Perelman, một DT. Công ty có tiếng khác và nhỏ hơn là Dreamworks SKG, hoàn toàn trong lĩnh vực ăn kiêng của DT. Dream Works được thành lập vào năm 1994 được ông trùm David Geffen, cựu chủ tịch Disney Pictures Jeffrey Katzenberg và đạo diễn Steven Spielberg quảng cáo rùm beng. Tất cả 3 kẻ này là DT. Công ty sản xuất phim, làm phim hoạt hình, chương trình truyền hình, và ghi âm. @ hãng sản xuất lớn khác, MCA và Universal Pictures, đều thuộc sở hữu của công ty Seagram Ltd. Chủ tịch và giám đốc điều hành của Seagram, thùng rượu khổng lồ, là Edgar Bronfman Jr., kẻ này chủ tịch Hội nghị DT thế giới. Người ta biết DT đã kiểm soát việc sản xuất và phân phối phim những ngày khởi đầu ngành công nghiệp điện ảnh trong thập kỷ đầu của thế kỷ 20. Họ vẫn kiểm soát nó cho đến ngày nay.
Phim sản xuất từ 5 hãng phim lớn nói trên Disney, Warner Brothers, Sony, Paramount (Viacom), và Universal (Seagram)-chiếm 74% thu nhập ngành giải trí 8 tháng đầu tiên năm 1995. 3 mạng truyền hình cáp lớn nhất từng là ABC, CBS và NBC. Với sự hợp nhất của các đế chế truyền thông, cả ba đã không còn là thực thể độc lập. Trong khi hình thức là độc lập thì cả 3 đều nằm dưới sự kiểm soát của DT từ ngày khởi đầu của nó: ABC của Leonard Goldenson, CBS đầu tiên của William Paley và sau đó là của Lawrence Tisch, và NBC đầu tiên của David Sarnoff và sau đó của con trai ông ta Robert.
Trong vài thập kỷ qua, các mạng lưới này đã bố trí đầy nhân viên DT từ trên xuống dưới, và cốt lõi DT của mạng lưới truyền hình đã không hề thay đổi khi các tập đoàn khác tiếp quản. Chất chuột chết hiện đầy trên TV, đặc biệt trong lĩnh vực tin tức truyền hình mùi chuột chết bốc lên khăm khẳm. Như đã nói, ABC là một phần của hãng Disney thuộc Eisner, và tất cả các nhà điều hành sản xuất của chương trình tin tức trong ABC là DT: Victor Neufeld (20-20), Bob Reichbloom (Good Morning America), và Rick Kaplan (World News Tonight). CBS đã được Westinghouse Electric mua gần đây. Tuy nhiên, kẻ DT tên là, Eric Ober do Lawrence Tisch bổ nhiệm vẫn còn nguyên chức chủ tịch của CBS News. Ở NBC, nay thuộc sở hữu của General Electric, chủ tịch NBC News là DT Andrew Lack, cũng như các DT khác: điều hành sản xuất Jeff Zucker (Today), Jeff Gralnick (NBC Nightly News), và Neal Shapiro (Dateline).  
Lĩnh vực truyền thông in ấn, sau tin tức truyền hình cũng khai mùi nước tiểu chuột, đặc biệt khẳm là các tờ báo ra hàng ngày. 60 triệu tờ báo được bán hàng ngày và được chia sẻ cho 1500 nhà xuất bản khác nhau. Ai đó có thể kết luận rằng, số lượng tuyệt đối các tờ báo khác nhau khắp nước Mỹ tạo ra sự bảo vệ an toàn trước nguy cơ bị DT thôn tính và bóp méo. Tuy nhiên, đó là sai lầm, có rất ít sự độc lập, ít cạnh tranh, và càng ít sự đóng góp cho những lợi ích của người Mỹ mà là một người theo dõi bình thường trông đợi.
Những ngày khi mà hầu hết các thành phố và ngay cả thị trấn có một vài tờ báo độc lập, sở hữu là dân địa phương quan hệ gần gũi với cộng đồng đã trôi qua. Ngày nay, hầu hết các tờ báo "địa phương" do một số ít kẻ của các hãng lớn sở hữu, những kẻ điều hành kiểm soát sống và làm việc xa hàng trăm hàng ngàn dặm. Thực tế là chỉ có khoảng 25% của 1500 tờ báo trên toàn nước Mỹ có sở hữu độc lập, phần còn lại thuộc về một chuỗi là chủ của nhiều tờ báo. Và trong số 25% đó chỉ có một số ít đếm trên đầu ngón tay là đủ lớn để duy trì đội ngũ nhân viên viết tin bài một cách độc lập bên ngoài cộng đồng của họ, phần còn lại phụ thuộc từ ít đến toàn bộ vào thông tin quốc tế và quốc gia của các hãng lớn khác.
Trong các tờ báo ra hàng ngày của Mỹ, thì đế chế Newhouse của anh em DT Samuel và Donald còn hơn là một minh hoạ cho việc thiếu sự cạnh tranh thực sự: nó cũng đồng thời làm sáng tỏ sự thèm muốn vô độ của dân DT khi phơi bày cho tất cả các cơ quan ngôn luận thấy sự kiểm soát quan điểm mà qua đó chúng kìm kẹp chặt họ. Newhouses sở hữu 26 tờ báo hàng ngày, bao gồm một số tờ lớn và quan trọng, chẳng hạn như Cleveland Plain Dealer, Newark Star-Ledger, và New Orleans Times-Picayune; khối xuất bản sách thương mại lớn nhất đất nước, Random House với tất cả các các chi nhánh của nó; Newhouse Broadcasting gồm 12 trạm phát sóng và 87 hệ thống TV cáp, gồm cả một vài mạng cáp lớn nhất đất nước; Tờ Sunday supplement Parade, lưu hành hơn 22 triệu bản mỗi tuần; khoảng hai chục tạp chí, bao gồm New Yorker, Vogue, Madmoiselle, Glamour, Vanity Fair, Bride's, Gentlemen's Quarterly, Self, House&Garden, và tất cả các tạp chí khác toàn bộ của Conde Nast. Đế chế truyền thông DT này do Samuel Newhouse, một người nhập cư từ Nga sáng lập gần đây. Gia đình Newhouse đã ngốn ngấu biết bao nhiêu tờ báo khác nhiều đến mức nó gặp phải một thực tế là người đặt báo của nó không còn ủng hộ nó nữa, ngoài những kẻ đặt thuê quảng cáo ở nó. Nó thu lợi nhuận từ quảng cáo-không phải là một sự thay đổi nhỏ tự chủ từ người đọc-và chiếm phần lớn lương trả của chủ bút cùng lợi nhuận của chủ sở hữu. Bất cứ khi nào các nhà quảng cáo lớn trong một thành phố chọn ưu tiên làm ăn với một tờ báo hơn là những tờ khác, tờ báo được ưu ái sẽ phát đạt trong khi các đối thủ của nó sẽ chết. Kể từ đầu thế kỷ 20, khi đám DT hám lợi ở Mỹ trở thành một thế lực thống trị nền kinh tế, thì cũng nhanh chóng vững chắc lần lượt các tờ báo Mỹ rơi vào tay chúng, đi cùng sự suy tàn không thể đảo ngược của những tờ báo không DT-chủ yếu là do hậu quả của chính sách chọn lọc quảng cáo của các nhà buôn DT. Hơn nữa, ngay cả những tờ báo vẫn còn trong tay không DT sở hữu hay quản lý thì cũng tồn tại quá phụ thuộc vào lợi nhuận thu được từ quảng cáo của DT đến mức chính sách biên tập và đưa tin bị DT ép buộc trên qui mô lớn theo DT thích hay không thích. Nó đúng cho các tờ báo kinh doanh ở đâu đó rằng ai thổi sáo kẻ đó tạo ra giai điệu.
 
 
 
 
Ba tờ báo Do Thái
Tiêu diệt cạnh tranh và thiết lập độc quyền cục bộ phổ biến trong lĩnh vực tin tức và dư luận là biểu hiện của việc tăng cường kiểm soát báo chí toàn nước Mỹ của Do Thái. Dẫn đến hậu hoạ DT có tiềm năng sử dụng báo chí như một công cụ phục vụ cho chính sách Do Thái mà không có gì để chống lại, minh hoạ rõ ràng nhất là 3 tờ báo có uy thế và ảnh hưởng lớn nhất: New York Times, Wall Street Journal, và Washington Post. 3 tờ này thống trị thủ đô chính trị và tài chính Mỹ, là những tờ báo đặt ra xu hướng và nguyên tắc chỉ đạo cho gần như tất cả các tờ báo khác. Chúng là những kẻ quyết định những gì là tin tức được đăng và những gì thì không, từ cấp độ quốc gia đến cấp độ quốc tế. Chúng tạo ra tin tức, những kẻ khác chỉ đơn thuần là sao chép nó, và tất cả 3 tờ báo này đều nằm trong tay Do Thái.
New York Times thành lập 1851 bởi 2 người không DT Henry Raymond và George Jones. Sau khi họ chết, nó đã bị một trùm xuất bản Do Thái mạnh là Adolph Ochs mua từ tài sản gia đình Jones năm 1896. cháu trai cả của Adolph Ochs là Arthur Ochs Sulzberger Jr, hiện là chủ báo và CEO. Điều hành biên tập là Max Frankel, và quản lý biên tập là Joseph Lelyveld. Cả hai đều là DT. Gia đình Sulzberger cũng sở hữu, thông qua hãng New York Times, 33 tờ báo khác, kể cả Boston Globe; 12 tờ tạp chí, kể cả tạp chí McCall’s and Family Circle có số phát hành hơn 5 triệu bản mỗi số; 7 đài phát thanh và truyền hình, hệ thống truyền hình cáp; 3 công ty xuất bản sách. Dịch vụ New York Times News truyền tải nội dung,hình ảnh, tin tức theo đường dây từ New York Times đến 506 tờ báo khác, các hãng tin tức, và các tạp chí.
Tương tự như tầm quan trọng quốc gia là Washington Post, mà cách thành lập của nó "để lọt ra" từ đầu đến cuối tin tức các tổ chức chính phủ ở Washington, có chân bên những tin tức liên quan đến chính quyền liên bang. Washington Post, cũng như New York Times, có nguồn gốc không DT.
Nó được Stilson Hutchins thành lập năm 1877, John McLean mua lại của Hutchins từ 1905, sau này là John McLean thừa kế. Trong tháng sáu 1933, tuy nhiên, vào lúc đỉnh điểm của sự mất giá, tờ báo buộc phải phá sản. Nó đã được Eugene Meyer mua tại cuộc đấu giá phá sản, Meyer là một Do Thái nghành tài chính. Washington Post bây giờ do Katherine Meyer Graham, cháu gái của Eugene Meyer nắm. Bà ta cũng là cổ đông chính và chủ tịch hội đồng quản trị của hãng cùng tên Washington Post. Năm 1979, bà bổ nhiệm bà con trai Donald làm chủ tờ báo. Donald bây giờ cũng nắm trụ cột chủ tịch và CEO hãng Washington Post. Hãng Washington Post có một số công ty truyền thông khác nắm các tờ báo, truyền hình, tạp chí,đánh kể nhất là tạp chí 2 tuần 1 kỳ Newsweek. Tờ báo Wall Street Journal bán 1,8 triệu bản mỗi ngày trong tuần, là tờ báo ra hàng ngày lớn nhất nước Mỹ. Nó cũng là sở hữu của Dow Jones&Company một công ty New York xuất bản 24 tờ báo ngày khác và tờ báo tài chính hàng tuần khổ nhỏ Barron cũng như những tờ báo khác. Chủ tịch và CEO của Dow Jones là Peter Kann, một DT.
Kann cũng giữ ghế chủ tịch và chủ tờ Wall Street Journal. Hầu hết các tờ báo lớn khác ở New York đều không nằm trong tay ai khác ngoài New York Times và Wall Street Journal. New York Daily News là của nhà bất động sản DT Mortimer B. Zuckerman. Village Voice là tài sản riêng của Leonard Stern, tỉ phú DT, chủ nhân hãng cung cấp phim Hartz Mountain.
 
Các hãng truyền thông khác
Câu chuyện về các hãng truyền thông khác thì cũng tương tự như lĩnh vực truyền hình, phát thanh và báo chí. Để ý là, ví dụ như tạp chí tin tức. Chỉ có 3 tờ có tiếng tăm ở Mỹ: Time, Newsweek, U.S. News và World Report, với lượng phát hành hàng tuần 4,1 triệu bản và do các chi nhánh của Time Warner Communications xuất bản. CEO Time Warner Communications là DT Gerald Levin. Newsweek, như đã nói ở trên, do Washington Post xuất bản, dưới quyền nữ DT Katherine Graham Meyer. Lượng phát hành hàng tuần 3,2 triệu bản. U.S. News & World Report lượng phát hành 2,3 triệu bản/tuần, là của DT Mortimer Zuckerman, kiêm xuất bản. Zuckerman cũng sở hữu Atlantic Monthly, tờ New York khổ nhỏ và tờ Daily News lớn thứ 6 nước Mỹ. Trong số các nhà xuất bản sách lớn, DT cũng chiếm lĩnh tương tự. 3 trong số 6 nhà xuất bản lớn nhất ở Mỹ, theo nhà xuất bản Weekly là của DT hay do DT kiểm soát. Lớn nhất trong số 3 nhà này là Random House (với rất nhiều chi nhánh, bao gồm Crown Publishing), thứ 3 là Simon&Schuster, và số 6 là Time Warner Trade (bao gồm cả Warner Books and Little, Brown). Một nhà xuất bản đặc biệt quan trọng là Western Publishing. Mặc dù nó chỉ đứng hàng 12 về ui mô trong số các nhà xuất bản Mỹ, nhưng nó đứng đầu trong lĩnh vực sách trẻ em, với hơn 50% thị phần. Chủ tịch và giám đốc điều hành của nó là Richard Snyder, một DT vừa thay thế Richard Bernstein, cũng là Do Thái.
 
Hậu quả của việc Do Thái kiểm soát truyền thông
Có những sự thật là Do Thái đã kiểm soát truyền thông đại chúng Mỹ. Bất cứ ai bỏ ra vài giờ trong thư viện lớn đều có thể kiểm tra tính xác thực của việc này. Hy vọng rằng cái sự thực đó ít nhất cũng không làm phiền ai cả. Có nhóm thiểu số nào như Do Thái chiếm 2% dân số Mỹ được phép nắm quyền lực to lớn như vậy? Chắc chắn là không và dân chúng mà niềm tin như được diễn tả trong Talmud, lại có quyền quyết định chúng ta sẽ đọc cái gì hay xem cái gì, ảnh hưởng của nhóm thiểu số quyền lực này định hình tư duy chúng ta cho phù hợp với lợi ích riêng Talmudic của chúng, lợi ích mà như chúng ta đã chứng tỏ là đi ngược lại lợi ích của đa số chúng ta. Bằng cách cho phép Do Thái kiểm soát truyền thông giải trí và tin tức của chúng ta, chúng ta đang làm nhiều hơn là chỉ đơn thuần là trao cho họ uy lực quyết định lên hệ thống chính sách của chúng ta và kiểm soát toàn bộ chính phủ chúng ta; chúng ta cũng đang cho họ kiểm soát tâm hồn và trí tuệ con em của chúng ta, những người mà thái độ và ý tưởng bị khuôn hình theo truyền hình và phim DT nhiều hơn là cha mẹ của họ, trường học của họ, hay bất cứ ảnh hưởng nào khác của họ.
 
Sơ đồ hệ thống truyền thông Mỹ

LỄ HỘI HOA HOÀ LAN

Cuộc diễn hành các tác phẩm điêu khắc khổng lồ từ những bông hoa của xứ Zundert đã có lịch sử từ năm 1936 cho tới nay theo lệ mỗi năm đều diễn ra một lần vào chủ nhật đầu tiên của tháng 9. Theo truyền thống, những tác phẩm điêu khắc chỉ được sử dụng hoa thược dược.
Năm nay, có tới 19 tác phẩm độc đáo của các nông trại hoa ghi danh tham gia, tất cả đều lấy chủ đề về Vincent Van Gogh - họa sĩ trường phái ấn tượng nổi tiếng sinh ra ở Zundert 162 năm trước.













Những tác phẩm đẹp kinh ngạc từ hoa ở Hoà Lan
Các ngôi nhà đồ sộ hay hình người cao hàng chục mét được ghép từ hoa đủ màu sắc sẽ khiến bạn choáng ngợp khi đến với lễ hội ở Zundert, Hòa Lan.
Đây là một trong những lễ hội hoa lớn nhất thế giới. Các tác phẩm nghệ thuật được ghép từ dây cáp, bìa carton và rất nhiều các loại hoa với nhiều màu sắc khác nhau.
Hai chú bò sữa cao gần 20 m - biểu tượng của nền nông nghiệp Hoà Lan.
Những hình người khổng lồ kết từ hàng chục ngàn bông hoa tươi.
Quái vật làm bằng các bông hoa đỏ rực.
Chân dung nghệ sĩ nhiếp ảnh.
Một tác phẩm cầu kỳ được trưng bày ở lễ hội.
Hình mô phỏng các tay đua Công thức 1 rất được các nam thanh niên yêu thích.
Thậm chí cả cảnh đuổi bắt giữa một con báo và chú hươu tội nghiệp cũng được làm rất sống động.
Toàn lâu đài làm bằng hoa 'di chuyển' trên đường phố Zundert.
Mô hình cô gái với thân hình quyến rũ, điệu bộ gợi cảm làm từ hơn 10 nghìn bông hoa màu hồng và trắng.
Hình ảnh mô phỏng thành phố lớn với những tòa cao ốc trọc chời làm từ các bông hoa tím huyền ảo.
Zundert, Hoà Lan
Những hình người khổng lồ kết từ hàng chục ngàn bông hoa tươi.
Mô hình các nhà du hành vũ trụ không trọng lượng ngoài không gian.
Các biểu tượng của đất nước Hoà Lan được khéo léo sắp đặt cùng với nhau.
Cần rất nhiều người điều khiển để các cỗ xe hoa đủ hình dáng di chuyển được trên đường phố.
Chuồng gà sinh động với những chú gà như đang mổ thóc.
Xe thằn lằn khổng lồ chụp từ trên cao.
Hơn chục chiếc đầu hươu cao cổ vươn ra các phía hấp dẫn tính tò mò của trẻ nhỏ đi xem lễ hội.
Gia đình hổ diễn hành trên đường phố.
Chú voi cao 10 mét này được trang trí rất cầu kỳ.
Phải mất hơn một ngày để các nghệ sĩ hoàn thành một tác phẩm nghệ thuật.
Hình ảnh khắc họa một câu chuyện dân gian của người Hoà Lan.
Các nghệ sĩ phải dùng đến gần 15 nghìn bông hoa để làm nên chú tê giác cực 'hầm hồ'.
Tác phẩm điêu khắc trừu tượng của một nghệ sĩ đường phố. Đây là sự kiện diễn ra vào chủ nhật đầu tiên của tháng 9 hằng năm. 
Được đăng bởi PHAN LỤC